Bài viết

Người lính và tiếng dép cao su trên đường mòn

Lào Cai14/05/2026sưu tầm (Tuổi trẻ Bảo Thắng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến tranh, đôi dép cao su là vật dụng quen thuộc nhất của người lính.

Nhẹ.

Bền.

Và đi được trên mọi loại địa hình.

Tiếng dép “bẹp bẹp” trên đường mòn trở thành âm thanh rất đặc trưng của Trường Sơn.

Tôi nhớ năm 1972, đơn vị hành quân xuyên rừng nhiều ngày liền.

Đường mòn hẹp, trơn trượt vì mưa.

Mỗi bước đi đều phải cẩn thận.

Tiếng dép cao su vang lên đều đặn trong không gian yên tĩnh của rừng.

Một cậu lính trẻ đi phía sau nói:

“Nghe tiếng dép là biết anh em còn đi cùng nhau.”

Câu nói ấy khiến tôi suy nghĩ rất lâu.

Vì đúng là như vậy.

Chỉ cần còn nghe tiếng dép phía trước và phía sau, nghĩa là đơn vị vẫn còn nguyên vẹn.

Có lần đi qua đoạn suối nhỏ, dép bị trôi mất một chiếc.

Tôi phải buộc tạm lại bằng dây rừng.

Đi rất khó khăn nhưng vẫn tiếp tục.

Một đồng đội nhìn rồi nói:

“Đến dép cũng không bỏ mình.”

Cả hai cùng cười.

Sau này, dép cao su mòn dần theo từng chặng đường.

Có đôi phải thay đế.

Có đôi vá lại bằng dây thép.

Nhưng không ai bỏ.

Vì trong chiến tranh, một đôi dép còn dùng được nghĩa là vẫn còn tiếp tục hành quân.

Ngày hòa bình, tôi thấy người ta đi giày, dép đủ loại.

Nhưng mỗi khi nghe tiếng dép cao su chạm xuống nền đất ẩm, tôi lại nhớ con đường Trường Sơn năm ấy.

Nhớ tiếng bước chân đều đặn của cả đơn vị.

Và nhớ một thời tuổi trẻ đã đi qua chiến tranh bằng những bước chân đơn giản nhưng bền bỉ đến lạ thường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn