NGƯỜI LÍNH VÀ TIẾNG GÀ GÁY
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Một người lính thường nhớ tiếng gà gáy ở quê.
Anh nói với bạn:
“Ở nhà tôi, gà gáy từ rất sớm.”
Bạn cười:
“Ở đây cũng có gà.”
Anh lắc đầu:
“Không giống.”
Anh nhớ tiếng gà gáy trong sân nhà.
Nhớ tiếng mẹ gọi dậy.
Nhớ tiếng cha mở cổng.
Nhớ buổi sáng cả nhà chuẩn bị đi làm.
Những âm thanh ấy trở thành ký ức quý giá.
Một ngày, anh nghe tiếng gà gáy ở nơi đóng quân.
Anh bật cười.
Bạn hỏi:
“Nhớ nhà à?”
Anh gật đầu.
“Nhớ.”
Anh không biết rằng đó là một trong những buổi sáng cuối cùng của mình.
Sau này, người đồng đội kể lại câu chuyện cho gia đình.
Người mẹ nghe xong cười qua nước mắt:
“Nó đúng là nhớ tiếng gà.”
Từ đó, mỗi sáng bà nghe gà gáy, bà lại nhớ con.
Âm thanh ấy vốn rất bình thường.
Nhưng với một người xa quê, nó có thể là cả một bầu trời ký ức.
Có những điều chúng ta chỉ nhận ra quý giá khi đã rời xa.
Một tiếng gà.
Một tiếng gọi.
Một cánh cửa mở.
Một buổi sáng bình thường.
Tất cả đều có thể trở thành những ký ức mà con người mang theo suốt đời.



