Cựu chiến binh

Người lính và tiếng gà gáy giữa rừng sâu

Lào Cai13/05/2026sưu tầm (Tuổi trẻ Bảo Thắng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở Trường Sơn, thứ âm thanh khiến tôi nhớ quê nhất không phải tiếng hát.

Mà là tiếng gà gáy.

Một lần đơn vị tôi đóng gần một bản nhỏ của đồng bào giữa rừng.

Sáng sớm hôm ấy, khi trời còn chưa rõ mặt người, bất chợt vang lên tiếng gà gáy từ xa.

Tất cả chúng tôi gần như cùng lúc ngẩng đầu lên nghe.

Âm thanh ấy đơn giản thôi.

Nhưng giữa rừng sâu chiến tranh, nó khiến ai cũng lặng người.

Một cậu lính quê Nam Định đang ngồi lau súng bỗng cười:

“Nghe như ở nhà.”

Rồi cậu kể ở quê sáng nào mẹ cũng dậy từ lúc gà gáy để nấu cơm cho cả nhà.

Nghe đến đó, tự nhiên ai cũng nhớ quê da diết.

Chiến tranh khiến người ta nhớ cả những điều bình thường nhất.

Một tiếng gà.

Một mùi khói bếp.

Một con đường làng.

Từ hôm ấy, sáng nào nghe gà gáy từ bản xa vọng lại, chúng tôi cũng thấy lòng nhẹ hơn.

Như thể giữa bom đạn, đâu đó cuộc sống bình yên vẫn đang tồn tại.

Nhiều năm sau hòa bình, mỗi sáng nghe tiếng gà gáy ngoài sân, tôi vẫn nhớ cánh rừng Trường Sơn mù sương năm ấy.

Và nhớ những người lính trẻ từng ngồi im lặng nghe tiếng gà mà mắt ai cũng xa xăm nghĩ về quê nhà.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn