Bài viết

Người lính và tiếng gõ mõ báo động giữa rừng già

Lào Cai13/05/2026sưu tầm (Tuổi trẻ Bảo Thắng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở chiến trường Trường Sơn năm ấy, thứ khiến chúng tôi giật mình nhiều nhất không phải tiếng gọi tên.

Mà là tiếng mõ báo động giữa đêm.

Đơn vị tôi đóng quân sâu trong rừng già, gần một tuyến đường vận tải trọng điểm thường xuyên bị máy bay đánh phá.

Ban ngày gần như không ai dám đi lại nhiều.

Tất cả đều ngụy trang kín dưới tán cây.

Đêm xuống mới tranh thủ vận chuyển hàng hóa và hành quân.

Để báo động khi có máy bay, đơn vị treo một chiếc mõ gỗ lớn cạnh hầm chỉ huy.

Mỗi lần phát hiện động cơ từ xa, người trực lập tức cầm dùi gõ liên hồi.

Âm thanh “cốc… cốc… cốc…” vang lên giữa rừng đêm nghe lạnh cả sống lưng.

Đêm đầu tiên nghe tiếng mõ ấy, tôi đang ngủ say trong võng.

Vừa nghe tiếng gõ dồn dập, cả đơn vị bật dậy gần như theo phản xạ.

Người ôm súng.

Người chui xuống hầm.

Người kéo vội tấm tăng phủ hàng.

Tất cả diễn ra trong bóng tối chỉ vài chục giây.

Rồi tiếng máy bay ù ù xuất hiện phía trên đầu.

Tiếp theo là những tiếng nổ rung trời.

Mặt đất dưới chân chao đảo như muốn bật tung lên.

Đất đá từ trên hầm rơi lộp bộp xuống vai áo.

Tôi nằm ép sát xuống đất, tim đập mạnh đến nghẹt thở.

Lúc ấy tôi mới thật sự hiểu chiến tranh gần mình đến mức nào.

Sau nhiều tháng ở Trường Sơn, tiếng mõ báo động trở thành thứ quen thuộc với tất cả chúng tôi.

Có những đêm vừa chợp mắt đã nghe tiếng mõ vang lên.

Có hôm bom đánh suốt đến sáng.

Mọi người gần như thức trắng.

Một đồng đội của tôi tên Hòa có tài bắt chước tiếng mõ rất giống.

Những hôm yên tiếng bom, cậu lại giả tiếng mõ làm cả đơn vị giật mình rồi ôm bụng cười.

Anh em đuổi đánh ầm cả lán.

Giữa chiến tranh, những trò đùa nhỏ như thế giúp người ta bớt căng thẳng rất nhiều.

Nhưng cũng chính Hòa là người sau này không trở về.

Hôm ấy đơn vị đang vận chuyển hàng ban đêm thì bị máy bay đánh bất ngờ.

Tiếng mõ vang lên dồn dập giữa rừng.

Mọi người lao đi tìm chỗ tránh bom.

Sau trận đánh, chúng tôi gọi mãi không thấy Hòa trả lời.

Sáng hôm sau mới tìm được cậu nằm cạnh một hố bom lớn, khuôn mặt vẫn còn rất trẻ.

Tôi đứng lặng rất lâu bên chiếc mõ gỗ treo trước hầm.

Không hiểu sao từ hôm ấy, mỗi lần nghe tiếng mõ vang lên tôi lại nhớ đến Hòa.

Nhớ nụ cười của cậu giữa rừng già.

Nhớ những lần cả đơn vị bị cậu dọa cho hoảng hốt rồi cười nghiêng ngả.

Chiến tranh tàn nhẫn ở chỗ đó.

Nó khiến con người ta hôm qua còn cười nói cùng nhau, hôm nay đã trở thành ký ức.

Ngày hòa bình, tôi trở về quê mang theo rất ít đồ đạc.

Nhưng trong đầu thì mãi còn âm thanh tiếng mõ năm ấy.

Nhiều đêm đang ngủ, tôi vẫn giật mình tưởng như nghe tiếng “cốc… cốc… cốc…” vọng về từ giữa rừng sâu Trường Sơn.

Âm thanh ấy đã đi cùng tuổi trẻ của chúng tôi — những người lính sống giữa bom đạn, luôn sẵn sàng bật dậy trong đêm tối để tiếp tục bước tiếp qua những năm tháng hoa lửa dữ dội nhất cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn