Cựu chiến binh

Người lính và tiếng guốc của người y tá giữa bệnh xá dã chiến

Lào Cai14/05/2026sưu tầm (Tuổi trẻ Bảo Thắng)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến tranh, có những âm thanh không phải tiếng súng, nhưng lại khiến người ta nhớ rất lâu.

Với tôi, đó là tiếng guốc của một nữ y tá trong bệnh xá dã chiến.

Năm 1972, sau một trận đánh ở Quảng Trị, tôi bị thương ở chân và được đưa về trạm quân y tạm thời dựng giữa rừng.

Bệnh xá chỉ là một căn hầm lớn lợp tranh, xung quanh che bằng tăng bạt.

Bên trong lúc nào cũng có mùi thuốc sát trùng, mùi máu và mùi lá rừng.

Nhưng điều tôi nhớ rõ nhất lại không phải những thứ ấy.

Mà là tiếng guốc gỗ của chị y tá mỗi khi đi lại giữa các giường thương binh.

Chị không nói nhiều.

Chỉ lặng lẽ thay băng, tiêm thuốc, đắp chăn cho từng người.

Nhưng mỗi lần chị bước đi, tiếng guốc gõ nhẹ xuống nền đất nghe rất rõ trong không gian yên tĩnh.

“Cộc… cộc… cộc…”

Âm thanh ấy ban đầu khiến tôi khó chịu vì đau đầu.

Nhưng sau vài ngày, nó trở thành dấu hiệu quen thuộc.

Nghe thấy tiếng guốc là biết có người được chăm sóc.

Có người được thay băng.

Có người vừa qua cơn nguy hiểm.

Một buổi chiều, tôi đang nằm thì chị y tá bước lại gần.

Chị cúi xuống kiểm tra vết thương rồi nói nhỏ:

“Anh cố gắng lên, sẽ đi lại được thôi.”

Giọng chị rất nhẹ nhưng lại khiến tôi thấy yên tâm kỳ lạ.

Tôi hỏi:

“Chị không sợ bom đạn à?”

Chị cười:

“Sợ chứ. Nhưng còn người cần mình chăm sóc thì phải ở lại.”

Câu trả lời đơn giản vậy thôi, mà tôi nhớ mãi.

Có những con người trong chiến tranh không cầm súng.

Nhưng họ lại giữ cho người khác có cơ hội sống tiếp.

Một lần, bệnh xá bị pháo kích gần.

Mái hầm rung lên dữ dội.

Mọi người phải nằm ép xuống đất.

Chị y tá chạy qua từng giường, kéo chăn che cho thương binh, rồi lại chạy sang chỗ khác.

Tiếng guốc lúc ấy dồn dập hơn bình thường.

“Cộc… cộc… cộc…”

Nhưng giữa tiếng bom, âm thanh ấy vẫn không dừng lại.

Sau trận pháo, bệnh xá may mắn không bị trúng trực tiếp.

Chị y tá ngồi thụp xuống góc hầm, thở rất mạnh.

Tôi nhìn thấy chân chị trầy xước vì chạy quá nhiều.

Nhưng chị chỉ cười nhẹ:

“Không sao, còn người là còn làm.”

Sau này tôi xuất viện, trở lại đơn vị.

Không bao giờ gặp lại chị nữa.

Nhưng tiếng guốc ấy thì tôi không thể quên.

Nó giống như một nhịp sống nhỏ bé nhưng bền bỉ giữa chiến tranh.

Ngày hòa bình, mỗi lần đi qua hành lang bệnh viện, nghe tiếng giày gõ xuống nền gạch, tôi lại khựng lại một chút.

Vì trong ký ức, vẫn vang lên tiếng guốc gỗ giữa bệnh xá dã chiến năm ấy — tiếng của một người con gái lặng lẽ cứu người giữa bom đạn, không ồn ào, không tên tuổi, nhưng đủ để cả một đời người lính không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người lính và tiếng guốc của người y tá giữa bệnh xá dã chiến | Câu chuyện thời hoa lửa