Người lính và tiếng mưa rơi trên mái tăng võng
Có những âm thanh theo con người suốt cả cuộc đời.
Với tôi, đó là tiếng mưa rơi trên mái tăng võng giữa rừng Trường Sơn năm ấy.
Đơn vị tôi thường xuyên hành quân xuyên rừng nên rất hiếm khi có chỗ trú quân tử tế.
Ban ngày đi bộ hàng chục cây số.
Đêm đến, ai tìm được hai thân cây là mắc võng ngủ tạm.
Tấm tăng màu xanh bộ đội vừa che mưa vừa làm chăn đắp.
Cuộc sống của lính Trường Sơn giản dị đến thế.
Nhưng mùa mưa thì khổ vô cùng.
Mưa rừng không giống mưa ngoài Bắc.
Nó ào xuống bất ngờ rồi kéo dài triền miên suốt nhiều giờ.
Có hôm đang ngủ giữa đêm, nước từ sườn núi chảy thành dòng dưới võng.
Quần áo, ba lô, dép cao su đều ướt sũng.
Đêm ấy là cuối năm 1972.
Đơn vị vừa vượt qua một trọng điểm bom nên ai cũng mệt lả.
Sau bữa cơm vội bằng cơm nắm với muối vừng, chúng tôi mắc võng bên sườn đồi nghỉ tạm.
Khoảng nửa đêm thì mưa đổ xuống.
Ban đầu chỉ lộp bộp vài tiếng trên mái tăng.
Rồi mưa nặng hạt dần.
Tiếng mưa dồn dập vang kín cả khu rừng.
Tôi nằm co người trong võng, kéo tấm tăng sát mặt để tránh nước tạt.
Gió lạnh lùa qua những tán cây khiến cả khu rừng rung lên xào xạc.
Một cậu lính trẻ nằm võng cạnh tôi khẽ gọi:
“Anh Sự ngủ chưa?”
“Tôi chưa.”
Cậu im lặng một lúc rồi nói nhỏ:
“Nghe mưa em nhớ nhà quá.”
Nghe câu ấy, tôi bỗng thấy nghèn nghẹn trong lòng.
Vì thật ra ai cũng đang nhớ nhà.
Ở tuổi đôi mươi, đáng lẽ chúng tôi đang sống những ngày bình yên nơi quê nhà.
Vậy mà giờ đây lại nằm giữa rừng sâu nghe mưa rơi bên tiếng bom vọng rất xa ngoài chân trời.
Tiếng mưa trên mái tăng hôm ấy khiến tôi nhớ căn nhà tranh của mẹ ở quê.
Những đêm mưa, mẹ thường đặt thêm cái chậu dưới góc nhà dột.
Cha ngồi têm thuốc bên bếp lửa.
Mấy anh em tôi nằm nghe mưa rồi ngủ lúc nào không biết.
Chiến tranh khiến những điều bình thường nhất cũng trở thành nỗi nhớ đau đáu.
Mưa càng lúc càng lớn.
Có đoạn nước đọng trên mái tăng nặng quá làm võng võng xuống gần chạm mặt.
Một đồng đội bật dậy giữa đêm vừa dốc nước vừa càu nhàu:
“Mưa kiểu này cá cũng chết đuối.”
Cả khu võng bật cười khe khẽ.
Tiếng cười hòa trong tiếng mưa nghe rất lạ.
Giữa gian khổ, người lính luôn tìm cách làm nhau vui chỉ bằng vài câu nói giản dị.
Đến gần sáng, mưa ngớt dần.
Từng giọt nước còn nhỏ tí tách từ lá cây xuống mái tăng.
Cả khu rừng phủ đầy sương lạnh.
Tôi ngồi dậy nhìn những chiếc võng đung đưa mờ mờ trong ánh sáng nhạt đầu ngày mà thấy thương đồng đội vô cùng.
Những chàng trai tuổi hai mươi gầy gò, áo quần ướt lạnh nhưng vẫn cười với nhau sau một đêm mưa rừng.
Nhiều năm sau hòa bình, mỗi khi trời đổ mưa lớn giữa đêm, tôi thường tỉnh giấc rất lâu.
Nghe tiếng mưa gõ lên mái tôn, tôi lại nhớ tiếng mưa trên mái tăng võng Trường Sơn năm ấy.
Nhớ cánh rừng mù sương.
Nhớ mùi áo lính ẩm lạnh.
Nhớ những người đồng đội trẻ từng nằm cạnh nhau vượt qua biết bao đêm mưa bom bão đạn.
Và nhớ cả tuổi thanh xuân đã đi qua trong tiếng mưa rừng không bao giờ quên được của một thời hoa lửa.



