Cựu chiến binh

Người lính và tiếng rìu chặt củi giữa buổi chiều Trường Sơn

Lào Cai14/05/2026sưu tầm (Tuổi trẻ Bảo Thắng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong rừng, tiếng rìu chặt củi nghe rất rõ.

Không ồn ào như bom đạn.

Nhưng lại là âm thanh quen thuộc của sự sống.

Năm 1973, đơn vị tôi dừng chân bên một khu rừng thưa để dựng bếp.

Anh nuôi và mấy người trong tiểu đội bắt đầu đi kiếm củi.

Tiếng rìu vang lên “cạch… cạch…” giữa không gian yên tĩnh.

Từng nhát rìu bổ xuống thân cây khô, tách ra từng mảnh gỗ nhỏ.

Tôi ngồi gần đó, phụ gom củi lại.

Một cậu lính trẻ nói:

“Nghe tiếng này thấy giống ở nhà.”

Tôi hỏi:

“Giống chỗ nào?”

Cậu cười:

“Giống bố em chặt củi đun nước.”

Câu nói đơn giản, nhưng khiến ai cũng lặng đi một chút.

Vì trong khoảnh khắc ấy, mỗi người đều nhớ về một hình ảnh gia đình riêng của mình.

Chiều hôm đó, chúng tôi nhóm được một bếp lửa nhỏ.

Khói bốc lên chậm, quyện vào rừng xanh.

Anh nuôi vừa nấu vừa nói:

“Củi khô nhưng ít, phải tiết kiệm.”

Chúng tôi ngồi quanh bếp, không ai vội.

Tiếng rìu đã dừng, nhưng âm thanh của nó vẫn như còn vang trong đầu.

Có người nói:

“Chặt củi ở đây chắc khéo tay hơn ở nhà.”

Cả nhóm lại cười.

Trong chiến tranh, ngay cả việc nhỏ như chặt củi cũng trở thành một phần ký ức không thể quên.

Vì nó gắn với những buổi chiều yên ả hiếm hoi giữa hành trình dài đầy gian khổ.

Sau này, mỗi khi nghe tiếng rìu ở làng quê, tôi lại nhớ buổi chiều Trường Sơn năm ấy.

Nhớ những thân cây khô đổ xuống đất.

Nhớ khói bếp bay lên giữa rừng.

Và nhớ những người lính trẻ đã từng ngồi bên nhau chỉ để nghe một âm thanh rất đời thường giữa chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người lính và tiếng rìu chặt củi giữa buổi chiều Trường Sơn | Câu chuyện thời hoa lửa