Người lính và tiếng sáo giữa lòng hồ Kẻ Gỗ
Năm ấy đơn vị tôi từng đóng quân gần khu vực hồ Kẻ Gỗ, Hà Tĩnh.
Ban ngày nơi đây yên bình với nước hồ xanh thẳm và những đồi cây trải dài.
Nhưng đêm xuống, máy bay Mỹ đánh phá liên tục vì khu vực này là tuyến vận chuyển quan trọng.
Giữa những ngày căng thẳng ấy, có một người lính trong đơn vị luôn mang theo cây sáo trúc.
Anh tên Đạt.
Quê Phú Thọ.
Cao gầy và ít nói.
Mỗi tối yên tiếng bom, anh lại ngồi bên mép nước thổi sáo.
Tiếng sáo vang lên giữa mặt hồ tĩnh lặng nghe buồn đến lạ.
Có lần tôi hỏi:
“Sao ông lúc nào cũng thổi mấy bài buồn thế?”
Anh cười nhẹ:
“Nhớ nhà.”
Chỉ hai chữ đơn giản vậy thôi mà khiến tôi lặng người.
Vì thật ra ai cũng nhớ nhà.
Chỉ là mỗi người giấu nỗi nhớ theo một cách khác nhau.
Một đêm cuối năm 1973, sau trận bom lớn, cả đơn vị mệt rã rời.
Khói bom còn chưa tan hết.
Vậy mà Đạt vẫn mang sáo ra ngồi bên hồ.
Tiếng sáo cất lên chậm và rất xa.
Không ai nói gì.
Tất cả chỉ im lặng nghe.
Giữa chiến tranh khốc liệt, âm thanh ấy giống như chút bình yên cuối cùng còn sót lại.
Nhiều năm sau hòa bình, mỗi lần nghe tiếng sáo trúc đâu đó trong đêm, tôi lại nhớ mặt hồ Kẻ Gỗ phủ sương, nhớ người lính gầy ngồi thổi sáo bên mép nước và nhớ tuổi trẻ của chúng tôi — những chàng trai từng mang theo cả nỗi nhớ quê hương đi qua bom đạn.


