Người lính và tiếng suối chảy trong đêm không ngủ
Có những đêm người lính không ngủ được.
Không phải vì bom đạn.
Mà vì quá nhiều suy nghĩ.
Đêm năm 1973, đơn vị tôi dừng lại gần một con suối nhỏ trong rừng.
Ban ngày đi bộ quá dài nên ai cũng mệt, nhưng đến đêm tôi lại tỉnh giấc.
Không gian rất yên tĩnh.
Chỉ có tiếng suối chảy róc rách không ngừng.
Tôi ngồi dậy, bước ra ngoài.
Trăng mờ chiếu xuống mặt nước.
Con suối như một dải sáng bạc giữa rừng tối.
Một cậu lính trẻ cũng thức, ngồi bên bờ suối, hỏi:
“Anh cũng không ngủ được à?”
Tôi gật đầu.
Cậu nói:
“Nghe tiếng nước chảy em đỡ nhớ nhà hơn.”
Tôi im lặng.
Vì đúng là tiếng suối trong rừng đôi khi giống như một thứ gì đó rất gần với ký ức quê hương.
Có lúc giống tiếng mưa.
Có lúc giống tiếng nước trong sân nhà.
Chúng tôi ngồi cạnh nhau rất lâu.
Không nói nhiều.
Chỉ nghe nước chảy.
Chiến tranh khiến người ta quen với im lặng.
Nhưng im lặng ấy không lạnh lẽo.
Mà đầy suy nghĩ.
Sáng hôm sau, khi đơn vị chuẩn bị hành quân, tôi nhìn lại con suối lần cuối.
Nó vẫn chảy như vậy.
Không nhanh hơn.
Không chậm hơn.
Như thể không biết gì về chiến tranh đang diễn ra xung quanh.
Nhưng chính dòng chảy ấy đã giữ cho chúng tôi một đêm yên tĩnh hiếm hoi giữa rừng sâu.



