Người lính và tiếng trống trường
Người lính và tiếng trống trường
Ông Lê Văn Tuyên nhập ngũ năm 1971 khi vừa học xong cấp ba. Sau những năm tháng chiến đấu nơi chiến trường, ông trở về Đồng Lương với niềm mong mỏi được nhìn thấy trẻ em quê hương được học tập trong hòa bình.
Sau khi nghỉ hưu, ông thường xuyên tham gia các hoạt động khuyến học của địa phương. Hễ biết học sinh nào có hoàn cảnh khó khăn, ông lại cùng các hội viên cựu chiến binh tìm cách hỗ trợ sách vở, quần áo hoặc học bổng.
Có năm, một học sinh trong xã đứng trước nguy cơ bỏ học vì hoàn cảnh gia đình quá khó khăn. Ông Tuyên đã vận động nhiều tổ chức và cá nhân giúp đỡ để em tiếp tục đến trường. Sau này, em thi đỗ đại học và trở thành giáo viên.
Mỗi sáng nghe tiếng trống trường vang lên, ông lại cảm thấy hạnh phúc. Với ông, đó là âm thanh của hòa bình, của tương lai và của những ước mơ đang được chắp cánh.
Ông luôn nhắc nhở con cháu rằng thế hệ đi trước đã hy sinh để thế hệ hôm nay được học tập, trưởng thành và xây dựng đất nước.
Thông điệp: Đầu tư cho giáo dục chính là đầu tư cho tương lai của quê hương và đất nước.**



