NGƯỜI LÍNH VÀ TRÁCH NHIỆM VỚI THẾ HỆ SAU
Người lính trở về không chỉ mang theo ký ức, mà còn mang theo trách nhiệm truyền lại sự thật lịch sử cho thế hệ chưa từng trải qua chiến tranh.
Khi chiến tranh kết thúc, trách nhiệm của người lính không chấm dứt. Nó chỉ chuyển sang một hình thức khác – trách nhiệm với thế hệ sau. Không phải trách nhiệm dạy họ cách cầm súng, mà là giúp họ hiểu vì sao không nên cầm súng.
Tôi luôn nghĩ rằng, nếu những người đã trải qua chiến tranh im lặng hoàn toàn, lịch sử sẽ dễ bị bóp méo hoặc giản lược. Sự im lặng ấy không phải là khiêm nhường, mà có thể trở thành sự vô trách nhiệm.
Trách nhiệm của tôi là kể lại sự thật, dù sự thật ấy không phải lúc nào cũng hào hùng. Có những lúc yếu đuối, có những sai lầm, có những mất mát không thể bù đắp. Nhưng chính sự thật ấy mới giúp thế hệ sau hiểu chiến tranh là gì, và vì sao cần phải tránh xa nó.
Tôi không muốn thế hệ trẻ thần tượng hóa chiến tranh. Tôi muốn họ hiểu chiến tranh là hoàn cảnh buộc con người phải lựa chọn điều ít tệ hơn. Hiểu như vậy, họ sẽ biết trân trọng hòa bình và sống có trách nhiệm hơn với xã hội.
Người lính, khi đã rời quân ngũ, không còn quyền ra lệnh. Nhưng họ có quyền và có trách nhiệm làm chứng cho lịch sử. Đó là cách duy nhất để những hy sinh không trở nên vô nghĩa.


