Người lính và trang viết
Nguyễn Minh Châu bước vào cuộc đời người lính trong những năm tháng đất nước chiến tranh.
Ông cầm súng nhưng cũng mang theo một thứ vũ khí khác: cây bút.
Qua những năm tháng chiến đấu, ông chứng kiến biết bao cảnh đời. Người lính ngoài mặt trận, những người mẹ ở hậu phương, những cuộc chia tay và những hy sinh không thể gọi thành tên.
Tất cả dần đi vào trang viết.
Chiến tranh trong văn Nguyễn Minh Châu không chỉ có chiến thắng và hào quang. Đó còn là những mất mát, những câu hỏi về con người và số phận.
Bởi vậy, khi tiếng súng lắng xuống, ông vẫn tiếp tục viết.
Ông muốn lưu lại ký ức của một thế hệ đã sống qua chiến tranh.
Có những người dùng máu để viết nên lịch sử.
Nguyễn Minh Châu dùng trang văn để giữ lại linh hồn của lịch sử ấy.



