Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI LÍNH VẬN TẢI

NGƯỜI LÍNH VẬN TẢI

Ninh Bình19/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Phạm Văn Tác sinh năm 1950 tại xã Ninh Cường. Tuổi thơ của ông lớn lên trong hoàn cảnh đất nước còn chia cắt, chiến tranh diễn ra ác liệt khắp hai miền Nam – Bắc. Những năm học cấp hai, ông thường xuyên phải nghỉ học để cùng dân quân địa phương đào hầm trú ẩn, đắp ụ phòng không mỗi khi máy bay Mỹ đánh phá miền Bắc. Ngay từ nhỏ, ông đã có mong muốn trở thành người lính để góp sức bảo vệ quê hương. Tháng 3 năm 1969, khi vừa tròn 19 tuổi, ông viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện tại đơn vị vận tải quân sự, ông được phân công làm lái xe vận chuyển hàng hóa và đạn dược phục vụ chiến trường miền Nam. Ông kể rằng công việc của người lính vận tải vô cùng nguy hiểm. Những chuyến xe thường phải chạy vào ban đêm để tránh máy bay địch phát hiện. Ban ngày, xe được ngụy trang kín dưới tán cây hoặc trong các hầm dã chiến ven đường. Điều ông nhớ nhất là khoảng thời gian đơn vị làm nhiệm vụ tại khu vực cầu Hàm Rồng, Thanh Hóa – nơi được xem là “tọa độ lửa” vì liên tục bị máy bay Mỹ đánh phá. “Bom nổ ngày đêm, có lúc đất rung lên như động đất,” ông xúc động kể lại. Một đêm cuối năm 1971, đơn vị ông nhận lệnh vận chuyển khẩn cấp đạn dược qua cầu Hàm Rồng để kịp chi viện cho chiến trường phía Nam. Trời tối đen, đoàn xe nối đuôi nhau lặng lẽ di chuyển. Tất cả xe đều tắt đèn, chỉ nhìn ánh sáng phản quang nhỏ phía sau xe trước để đi. Khi đoàn xe còn cách cầu không xa thì còi báo động vang lên dồn dập. Máy bay địch xuất hiện và bắt đầu ném bom xuống khu vực cây cầu. Tiếng bom nổ dữ dội khiến cả mặt đất rung chuyển. Một quả bom rơi xuống ven đường làm chiếc xe phía trước bị hất nghiêng xuống vệ đường. Khói bụi phủ kín cả không gian. Ông kể rằng lúc ấy ai cũng rất căng thẳng nhưng không ai bỏ vị trí. Sau đợt bom đầu tiên, anh em lập tức lao ra cứu đồng đội và tìm cách đưa xe tiếp tục hành trình. “Đạn dược phải tới chiến trường đúng thời gian nên dù nguy hiểm cũng không được chậm,” ông nhớ lại. Có thời điểm máy bay địch quay lại đánh phá lần thứ hai. Đoàn xe phải dừng dưới những tán cây lớn ven đường chờ thời cơ tiếp tục di chuyển. Suốt đêm hôm đó, mọi người gần như không ai ngủ. Gần sáng, đoàn xe cuối cùng cũng vượt qua được cây cầu an toàn. Khi giao xong hàng hóa, cả đơn vị mới thở phào nhẹ nhõm. Ông nói rằng điều quý giá nhất trong quân ngũ là tình đồng đội. Những người lính lái xe sống với nhau như anh em ruột thịt, cùng chia nhau từng điếu thuốc, từng bi đông nước giữa lúc gian khổ nhất. Có lần ông bị sốt rét nặng giữa đường hành quân, chính đồng đội đã thay nhau chăm sóc và lái giúp xe cho ông vượt qua cơn nguy kịch. Năm 1975, khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, cả đơn vị ôm nhau khóc giữa bãi xe dã chiến. Bao nhiêu năm gian khổ cuối cùng cũng đổi lấy ngày đất nước thống nhất. Sau khi xuất ngũ năm 1976, ông Phạm Văn Tích trở về quê hương làm việc trong ngành giao thông vận tải. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn nhưng ông luôn giữ tinh thần trách nhiệm và ý chí vượt khó của người lính năm xưa. Giờ đây, mỗi lần kể lại những chuyến xe vượt trọng điểm bom Hàm Rồng, ánh mắt ông vẫn ánh lên niềm tự hào. Với ông, đó không chỉ là ký ức chiến tranh mà còn là quãng đời đẹp nhất của tuổi trẻ – quãng đời được sống và cống hiến hết mình cho Tổ quốc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn