Người lính vận tải thủy Cao Ngọc Duyên và những hải trình huyền thoại xuyên 'Tọa độ lửa' sông Gianh
Trong dòng chảy ký ức của cựu chiến binh Cao Ngọc Duyên (sinh năm 1943), dòng sông Gianh không chỉ là dòng sông mẹ hiền hòa chở nặng phù sa địa linh nhân kiệt, mà còn là một trận địa rực lửa, nơi bác đã dành trọn những năm tháng thanh xuân tươi đẹp nhất để giữ vững mạch máu giao thông cho tiền tuyến. Nhập ngũ khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go, bác Duyên mang theo bản lĩnh của một người con vùng cửa biển, am hiểu từng con nước, luồng lạch để gia nhập lực lượng vận tải thủy quân sự. Với bác, mỗi chuyến tàu cập bến không chỉ chở vũ khí, quân lương mà còn chở theo niềm tin và hy vọng của hậu phương gửi gắm cho đồng đội đang bám chốt trên các mặt trận khốc liệt. Những năm tháng ấy, khu vực phà Gianh và cửa biển Ba Đồn được ví như một "túi bom" khổng lồ, nơi không quân và pháo hạm địch bắn phá điên cuồng hòng phong tỏa tuyến chi viện Bắc – Nam. Bác Duyên nhớ mãi những đêm tối mịt mù, con tàu vận tải phải tắt hết đèn, lặng lẽ lách qua những rặng bần, rặng đước để tránh sự phát hiện của radar kẻ thù. Bác chỉ cảm nhận đường đi bằng trực giác nhạy bén của một "kình ngư" dạn dày sương gió và tình yêu quê hương da diết. Sự mưu trí của bác thể hiện ở khả năng "đọc" quy luật thủy triều để ngụy trang tàu thuyền, lẩn khuất trong các lạch nhỏ, vượt qua những bãi thủy lôi và bom từ trường dày đặc mà kẻ thù rải xuống. Bác kể về những lần bom nổ sát mạn thuyền, cột nước dâng cao nhấn chìm cả khoang lái, nhưng đôi bàn tay bác vẫn chắc tay lái, đưa hàng về bến an toàn đúng thời gian quy định. Mỗi chuyến hải trình thành công là một minh chứng cho bản lĩnh kiên cường, sự dũng cảm vô song của người lính vận tải thủy Ba Đồn trước sức mạnh hủy diệt của kẻ thù. Đối với bác, "mạch máu giao thông thủy còn thông suốt thì niềm hy vọng của Tổ quốc còn rực sáng".



