Người Lính Vận Tải Trên Con Đường Máu
Cho đến tận bây giờ, ông Nguyễn Bá Kiên vẫn còn nhớ rõ từng con dốc, từng khe núi trên những tuyến đường tiếp tế ở mặt trận Vị Xuyên. Với người cựu chiến binh ấy, đó không chỉ là con đường vận chuyển lương thực, đạn dược mà còn là “con đường máu”, nơi biết bao đồng đội đã ngã xuống giữa mưa bom bão đạn.
Năm 1983, khi vừa tròn 21 tuổi, ông Kiên lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Sau thời gian huấn luyện, ông được phân về đơn vị vận tải phục vụ chiến đấu tại Hà Giang.
Những ngày đầu đặt chân tới Vị Xuyên, ông choáng ngợp trước sự khốc liệt của chiến trường. Núi đá bị pháo cày nát, cây rừng cháy xém, hầm hào chằng chịt khắp các sườn núi.
Ông kể:
“Ở Vị Xuyên, người lính vận tải gần như đêm nào cũng hành quân. Ban ngày pháo địch bắn dữ dội nên mọi việc tiếp tế đều phải thực hiện trong bóng tối.”
Nhiệm vụ của đơn vị ông là gùi đạn, lương thực và nước uống lên các cao điểm như 685, 772 và 468. Mỗi chuyến đi, người lính phải mang trên lưng từ hai mươi đến ba mươi kilôgam hàng hóa, men theo những lối mòn cheo leo giữa núi đá.
Một đêm tháng 8 năm 1985, đơn vị của ông nhận lệnh khẩn cấp đưa đạn lên tuyến đầu vì trận địa đang bị tiến công dữ dội. Trời mưa lớn, đường núi trơn trượt, sương mù phủ kín lối đi.
Khi đoàn vận tải vừa tới gần chân cao điểm thì pháo địch bất ngờ dội xuống như mưa. Tiếng nổ vang dội khắp núi rừng, đất đá từ trên cao liên tục đổ xuống.
Trong lúc tìm nơi trú ẩn, chiến sĩ trẻ Phùng Văn Đạt bị mảnh pháo găm vào chân và ngã xuống vực đá thấp bên đường. Dù pháo vẫn nổ liên hồi, ông Kiên cùng hai đồng đội lập tức lao xuống cứu bạn.
Ông nghẹn ngào nhớ lại:
“Đạt đau đến tái mặt nhưng vẫn ôm chặt thùng đạn trước ngực. Cậu ấy sợ mất đạn thì anh em trên chốt sẽ nguy hiểm.”
Sau gần một giờ vật lộn giữa mưa pháo, cả tổ mới đưa được Đạt và số đạn lên tới trận địa. Nhờ nguồn tiếp tế kịp thời, đơn vị phía trước giữ vững được cao điểm suốt đêm hôm đó.
Nhưng sáng hôm sau, chiến sĩ Đạt đã hy sinh vì mất máu quá nhiều. Sự ra đi của người đồng đội trẻ khiến ông Kiên day dứt suốt nhiều năm sau chiến tranh.
Ông nói rằng ở Vị Xuyên, điều quý giá nhất chính là tình đồng đội. Giữa ranh giới của sự sống và cái chết, những người lính luôn sẵn sàng hy sinh để bảo vệ nhau và bảo vệ từng tấc đất biên cương.
Năm 1987, ông xuất ngũ trở về quê hương với vết thương ở đầu gối do mảnh pháo để lại. Dẫu cuộc sống đời thường còn nhiều khó khăn, nhưng ông luôn tự hào vì đã góp một phần tuổi trẻ cho nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.
Giờ đây, mỗi dịp gặp gỡ thanh niên địa phương, ông Kiên lại kể về những năm tháng chiến đấu gian khổ nơi biên giới Hà Giang.
Người cựu chiến binh già xúc động nói:
“Những người lính Vị Xuyên năm ấy nhiều người mãi mãi không trở về. Chúng tôi chỉ mong thế hệ hôm nay biết yêu hòa bình, yêu Tổ quốc và sống xứng đáng với sự hy sinh của lớp cha anh đi trước.”



