NGƯỜI LÍNH VẬN TẢI TRONG CHIẾN DỊCH HỒ CHÍ MINH – HÀNH TRÌNH CỦA CỰU CHIẾN BINH LÊ XUÂN VƯỢNG
Trong mỗi cuộc chiến, bên cạnh những người trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu còn có những người lính âm thầm đảm nhận nhiệm vụ phía sau: vận chuyển lương thực, vũ khí, trang thiết bị và đặc biệt là đưa thương binh rời khỏi chiến trường. Cựu chiến binh Lê Xuân Vượng, người con của Tổ dân phố Khang Thái, phường Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa, là một trong những người lính như thế. Sinh năm 1957, ông nhập ngũ vào ngày 20/2/1975, trong những tháng cuối cùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Ông thuộc C25 Vận tải, thực hiện nhiệm vụ vận tải thương binh. Trong Chiến dịch Hồ Chí Minh, ông từng hoạt động tại các địa bàn Nhơn Trạch, Long Thành, Thành Tuy Hạ và Cát Lái. Đó là những địa danh gắn với một trong những chiến dịch quyết định của lịch sử dân tộc.
Ngày 20 tháng 2 năm 1975 – lên đường
Ông Lê Xuân Vượng sinh năm 1957, quê tại TDP Khang Thái, phường Sầm Sơn, Thanh Hóa.
Ngày 20/2/1975, khi mới bước vào tuổi thanh niên, ông lên đường nhập ngũ.
Thời điểm ấy, cuộc kháng chiến chống Mỹ đang đi đến những tháng cuối cùng.
Những chiến dịch lớn đang diễn ra.
Không khí chiến tranh ngày càng khẩn trương.
Và những người lính trẻ từ khắp các miền quê tiếp tục được bổ sung vào quân đội.
Trong số đó có chàng trai Lê Xuân Vượng.
C25 Vận tải – những người lính phía sau chiến trường
Đơn vị của ông là C25 Vận tải.
Tên gọi đã nói lên phần nào nhiệm vụ của đơn vị: bảo đảm vận chuyển phục vụ chiến trường.
Nhưng công việc của ông có một đặc điểm đặc biệt:
vận tải thương binh.
Đây là nhiệm vụ tưởng như thuộc về phía sau, nhưng lại gắn rất trực tiếp với chiến trường.
Khi trận đánh kết thúc, phía sau những người lính trở về không chỉ có vũ khí và trang thiết bị.
Có những người bị thương cần được đưa đi cấp cứu.
Có những thương binh cần được chuyển đến nơi điều trị.
Và những người làm nhiệm vụ vận tải phải nhanh chóng đưa họ rời khỏi khu vực nguy hiểm.
Vận chuyển thương binh – chạy đua với thời gian
Đối với người vận tải thương binh, thời gian có ý nghĩa đặc biệt.
Một người bị thương cần được đưa đi càng sớm càng tốt.
Con đường có thể khó khăn.
Xe có thể phải đi qua những khu vực vừa diễn ra chiến đấu.
Nhưng người lính vận tải không thể chậm trễ.
Phía sau họ là những người đang chờ được cứu chữa.
Vì vậy, mỗi chuyến xe không chỉ chở một con người.
Nó mang theo hy vọng sống của những người lính vừa bước ra khỏi trận chiến.
Chiến dịch Hồ Chí Minh
Năm 1975, ông Lê Xuân Vượng tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh.
Đây là chiến dịch cuối cùng của cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân năm 1975, dẫn tới sự sụp đổ của chính quyền Việt Nam Cộng hòa và kết thúc chiến tranh, mở ra thời kỳ đất nước thống nhất.
Trong chiến dịch ấy, lực lượng vận tải giữ vai trò rất quan trọng.
Quân đội tiến về phía Nam với tốc độ cao.
Các đơn vị liên tục cơ động.
Thương binh từ các hướng chiến đấu cần được đưa về phía sau.
Mọi tuyến vận chuyển đều phải hoạt động với cường độ cao.
Nhơn Trạch – một địa bàn trên hành trình
Một trong những địa bàn ông từng hoạt động là Nhơn Trạch.
Trong những ngày cuối của chiến tranh, khu vực phía Đông Nam Sài Gòn có vị trí quan trọng đối với hướng tiến công vào đô thị trung tâm.
Đối với người lính vận tải, Nhơn Trạch trở thành một phần của hành trình đưa thương binh rời khỏi chiến trường.
Những chuyến xe nối tiếp nhau.
Đi và trở về.
Rồi lại tiếp tục lên đường.
Long Thành – những cung đường khẩn trương
Long Thành cũng là một địa bàn ông từng đi qua.
Những ngày cuối tháng 4/1975, tình hình chiến trường diễn biến rất nhanh.
Các lực lượng liên tục tiến công.
Các tuyến đường trở nên đặc biệt quan trọng.
Người lính vận tải phải luôn sẵn sàng.
Không có thời gian để chờ đợi.
Không có nhiều cơ hội để nghỉ ngơi.
Chỉ cần có lệnh, xe lại lên đường.
Thành Tuy Hạ – nơi gắn với những chuyến vận tải
Thành Tuy Hạ là một địa điểm khác trong hành trình của ông.
Ở những vùng chiến sự như vậy, người lính vận tải phải đặc biệt chú ý đến an toàn của thương binh và phương tiện.
Đường đi có thể không thuận lợi.
Tình hình chiến đấu có thể thay đổi bất cứ lúc nào.
Nhưng nhiệm vụ vẫn phải được hoàn thành.
Đưa thương binh đến nơi an toàn.
Đó là mục tiêu cuối cùng của mỗi chuyến đi.
Cát Lái – những ngày cuối cùng của chiến tranh
Hành trình của ông còn gắn với Cát Lái.
Đây là khu vực nằm ở phía Đông Sài Gòn, có hệ thống giao thông và đường thủy quan trọng.
Trong những ngày cuối cùng của chiến tranh, các khu vực cửa ngõ phía Đông có ý nghĩa lớn đối với quá trình tiến vào Sài Gòn.
Với người lính C25 Vận tải, Cát Lái cũng trở thành một phần ký ức về những ngày tháng lịch sử ấy.
Những người lính vận tải không trực tiếp cầm súng
Có thể ông không phải là người trực tiếp xung phong lên tuyến đầu.
Nhưng điều đó không có nghĩa nhiệm vụ của ông ít nguy hiểm hơn.
Người vận tải thương binh phải đi đến những nơi vừa xảy ra chiến đấu.
Phải đưa phương tiện vào gần khu vực nguy hiểm.
Phải bảo đảm thương binh được vận chuyển an toàn.
Và đôi khi chính họ cũng có thể trở thành mục tiêu của chiến tranh.
Họ không chỉ vận chuyển con người.
Họ vận chuyển sự sống.
Ngày 30 tháng 4 năm 1975
Ngày 30/4/1975, Chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng.
Sài Gòn được giải phóng.
Đất nước bước sang một trang mới.
Đối với những người lính đã tham gia chiến dịch, đó là thời khắc đặc biệt không thể nào quên.
Với ông Lê Xuân Vượng, chỉ hơn hai tháng sau ngày nhập ngũ, ông đã có mặt trong một chiến dịch mang ý nghĩa quyết định đối với lịch sử dân tộc.
Một chàng trai quê Khang Thái đã trở thành một phần của đoàn quân tiến vào những ngày cuối cùng của cuộc chiến.
Nhưng nhiệm vụ chưa kết thúc
Sau ngày đất nước thống nhất, ông Lê Xuân Vượng không xuất ngũ ngay.
Ông tiếp tục phục vụ trong quân đội.
Từ năm 1975 đến tháng 7/1981, ông tiếp tục thực hiện nhiệm vụ.
Đối với những người lính vận tải, chiến tranh kết thúc không có nghĩa mọi công việc lập tức dừng lại.
Còn rất nhiều nhiệm vụ phải hoàn thành.
Còn rất nhiều người cần được chăm sóc.
Và quân đội vẫn cần lực lượng phục vụ.
Tháng 7 năm 1981 – trở về
Đến tháng 7 năm 1981, ông Lê Xuân Vượng xuất ngũ.
Hơn 6 năm kể từ ngày lên đường, ông trở về quê hương Khang Thái.
Từ một người thanh niên năm 1975, ông trở thành một cựu chiến binh đã đi qua một trong những thời khắc lớn nhất của lịch sử đất nước.
Hành trang trở về không chỉ là những kỷ niệm.
Đó còn là ký ức về những thương binh ông từng vận chuyển.
Những người đồng đội từng cùng ông đi qua chiến trường.
Những cung đường Nhơn Trạch, Long Thành, Thành Tuy Hạ và Cát Lái.
Những chuyến xe chở theo ký ức
Có thể những chiếc xe năm xưa đã không còn.
Những cung đường chiến tranh cũng đã thay đổi.
Những vùng đất từng đầy khói lửa nay đã trở thành những khu dân cư, đô thị và tuyến giao thông nhộn nhịp.
Nhưng trong ký ức người lính, những địa danh ấy vẫn có một ý nghĩa rất khác.
Đó là nơi ông từng thực hiện nhiệm vụ.
Nơi ông từng gặp những người đồng đội.
Nơi ông từng đưa những người bị thương rời khỏi chiến trường.
Một nhiệm vụ thầm lặng nhưng cao quý
Người lính vận tải thương binh không thường xuất hiện ở trung tâm của những câu chuyện chiến thắng.
Nhưng mỗi thương binh được đưa ra khỏi chiến trường an toàn là một câu chuyện về sự sống.
Mỗi chuyến xe hoàn thành là một nhiệm vụ được hoàn thành.
Và phía sau mỗi chuyến xe là tinh thần trách nhiệm của những người lính.
Công việc ấy có thể âm thầm.
Nhưng không hề nhỏ bé.
Từ Khang Thái đến Chiến dịch Hồ Chí Minh
Hành trình của cựu chiến binh Lê Xuân Vượng có thể được ghi lại qua những dấu mốc:
1957 – sinh ra tại TDP Khang Thái, phường Sầm Sơn, Thanh Hóa.
20/2/1975 – nhập ngũ.
1975 – tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh.
Đơn vị: C25 Vận tải.
Nhiệm vụ: vận tải thương binh.
Địa bàn: Nhơn Trạch – Long Thành – Thành Tuy Hạ – Cát Lái.
30/4/1975 – đất nước thống nhất.
7/1981 – xuất ngũ, trở về quê hương.
Người đưa những người lính trở về
Lịch sử thường ghi nhớ những người đã tiến lên phía trước.
Nhưng để một người lính có thể tiếp tục chiến đấu, phía sau họ luôn cần những con người bảo đảm.
Và khi người lính bị thương, họ cần một người đưa mình trở về.
Lê Xuân Vượng là một trong những người làm công việc ấy.
Ông lên đường khi cuộc chiến chỉ còn vài tháng nữa sẽ kết thúc.
Nhưng những tháng ngày ấy lại đưa ông đến thẳng Chiến dịch Hồ Chí Minh – chiến dịch quyết định vận mệnh của đất nước.
Trên những cung đường Nhơn Trạch, Long Thành, Thành Tuy Hạ, Cát Lái, ông cùng đồng đội thực hiện những chuyến vận tải thương binh giữa những ngày chiến tranh khốc liệt.
Có những người lính đi vào chiến trường để chiến đấu. Có những người lính đi vào chiến trường để đưa đồng đội trở về.
Cả hai đều mang trong mình một trách nhiệm.
Và cả hai đều góp phần làm nên chiến thắng.
Hơn sáu năm trong quân đội, tuổi trẻ của cựu chiến binh Lê Xuân Vượng đã gắn với những chuyến xe, những người đồng đội và một dấu mốc lịch sử không thể nào quên.
Từ Khang Thái, Sầm Sơn, ông lên đường.
Và từ những chiến trường phía Nam, ông trở về.
Những chuyến xe năm ấy có thể đã dừng bánh từ lâu, nhưng câu chuyện về người lính vận tải thương binh vẫn còn đó – như một lời nhắc rằng phía sau mỗi chiến thắng luôn có những con người âm thầm làm công việc của mình, để giữ lại sự sống và đưa những người lính trở về.



