Người lính vận tải và những "Chuyến hàng tử thần" trên dốc núi
Trong chiến tranh biên giới, đường xá thường bị pháo địch đánh nát, xe cơ giới không thể vào được tiền phương. Anh lính vận tải Nguyễn Văn Bình nhớ lại những ngày tham gia đội "vận tải bộ" trên mặt trận Hà Tuyên. Trên vai là những hòm đạn nặng 30-40kg hoặc những bao gạo ướt đẫm nước mưa, anh và đồng đội phải leo qua những vách đá có độ dốc 60-70 độ. Có những đoạn dốc được anh em gọi là "dốc tử thần" vì chỉ cần sảy chân một bước là rơi xuống vực sâu hun hút.
Anh Bình kể về những lần đoàn vận tải bị phục kích bằng pháo, anh em phải nằm áp sát vào vách đá, tay vẫn giữ chặt hòm đạn vì "đạn là mạng sống của anh em trên chốt". Có những đồng đội đã ngã xuống khi chỉ còn cách đỉnh chốt vài mét. "Nhìn thấy anh em trên cao điểm đón được đạn, được cơm, chúng tôi mới thấy mình còn sống là một phép màu," anh kể. Anh là chứng nhân cho sức mạnh dẻo dai và sự tận tụy của lực lượng hậu cần. Những bước chân của các anh đã nối liền hậu phương với những đỉnh núi cao nhất, đảm bảo cho cuộc chiến đấu bảo vệ chủ quyền biên giới không bao giờ bị đứt đoạn, minh chứng rằng ý chí con người có thể vượt qua mọi rào cản của thiên nhiên và bom đạn.



