Người lính Vàng Vả Tủa - Ký ức một thời nơi biên cương
Ông Vàng Vả Tủa, sinh ngày 09/07/1960, quê tại thôn Sủng Quáng, xã Sủng Máng. Như bao chàng trai miền núi cùng thế hệ, tuổi trẻ của ông gắn liền với những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó, khi nơi biên cương phía Bắc vẫn vang tiếng súng. Tháng 03/1982, khi vừa bước vào tuổi 22, ông lên đường nhập ngũ. Tạm biệt gia đình, quê hương và những người thân yêu, chàng trai vùng cao khoác lên mình màu xanh áo lính, mang theo niềm tin và trách nhiệm của một người con đối với Tổ quốc. Sau hơn hai năm khoác áo lính, đến tháng 10/1984, ông Vàng Vả Tủa hoàn thành nhiệm vụ và xuất ngũ trở về quê hương.
Người lính Vàng Vả Tủa – ký ức một thời nơi biên cương
Ông Vàng Vả Tủa, sinh ngày 09/07/1960, quê tại thôn Sủng Quáng, xã Sủng Máng. Như bao chàng trai miền núi cùng thế hệ, tuổi trẻ của ông gắn liền với những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó, khi nơi biên cương phía Bắc vẫn vang tiếng súng.
Tháng 03/1982, khi vừa bước vào tuổi 22, ông lên đường nhập ngũ. Tạm biệt gia đình, quê hương và những người thân yêu, chàng trai vùng cao khoác lên mình màu xanh áo lính, mang theo niềm tin và trách nhiệm của một người con đối với Tổ quốc.
Những năm tháng trong quân ngũ, ông được thực hiện nhiệm vụ tại khu vực biên giới phía Bắc, trực tiếp tham gia chiến đấu, bảo vệ biên cương tại xã Thượng Phùng và xã Xín Cái, huyện Mèo Vạc, tỉnh Hà Giang (cũ).
Nơi ấy, núi cao, vực sâu, đường đi hiểm trở; cuộc sống của người lính vô cùng thiếu thốn và gian khổ. Những ngày mưa rét, những đêm dài giữa núi rừng biên giới, cùng những thời khắc căng thẳng khi tiếng súng vang lên đã trở thành ký ức không thể nào quên trong cuộc đời người lính.
Trong hoàn cảnh ấy, ông Vàng Vả Tủa cùng đồng đội luôn động viên nhau vượt qua khó khăn, giữ vững vị trí, hoàn thành nhiệm vụ được giao. Với người lính, phía sau mỗi trận chiến là quê hương, là gia đình và là từng tấc đất của Tổ quốc cần được bảo vệ.
Có lẽ những năm tháng ấy đã để lại trong ông nhiều ký ức mà thời gian không thể xóa nhòa. Đó là tình đồng đội được hun đúc trong gian khó, là những giờ phút cùng nhau chia sẻ từng bữa ăn, từng giấc ngủ giữa núi rừng, là sự động viên nhau vượt qua những lúc hiểm nguy.
Sau hơn hai năm khoác áo lính, đến tháng 10/1984, ông Vàng Vả Tủa hoàn thành nhiệm vụ và xuất ngũ trở về quê hương.
Ngày trở về, người lính năm xưa mang theo tuổi trẻ đã gửi lại nơi biên giới và những ký ức của một thời không thể quên. Từ đó, ông tiếp tục cuộc sống đời thường, trở về với gia đình, quê hương và cuộc sống lao động giản dị.
Hơn bốn mươi năm đã trôi qua, những trận chiến năm nào đã lùi xa vào quá khứ. Nhưng với những người từng cầm súng bảo vệ biên cương, ký ức về một thời “hoa lửa” vẫn luôn là một phần thiêng liêng của cuộc đời.
Câu chuyện của ông Vàng Vả Tủa hôm nay không chỉ là câu chuyện về một người lính, mà còn là ký ức của cả một thế hệ đã từng sống, chiến đấu và cống hiến tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.
Xin được trân trọng ghi nhớ và tri ân những người lính năm xưa – những con người đã âm thầm góp sức mình giữ gìn biên cương, để thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình.
Tuổi trẻ của các ông đã đi qua trong khói lửa, nhưng những tháng năm ấy sẽ mãi được gìn giữ trong ký ức quê hương.


