NGƯỜI LÍNH VÀO HẦM BẮT SỐNG DE CASTRIES
Có những khoảnh khắc chỉ diễn ra trong vài phút nhưng trở thành ký ức của cả một đời người. Với Hoàng Đăng Vinh, đó là buổi chiều 7/5/1954, khi ông cùng đồng đội tiến vào hầm chỉ huy của quân Pháp và bắt sống tướng De Castries.
Hoàng Đăng Vinh sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo. Năm 17 tuổi, ông trốn gia đình để nhập ngũ. Từ một chàng trai không biết chữ, ông được học văn hóa và huấn luyện quân sự.
Cuối năm 1953, đơn vị ông hành quân lên Điện Biên.
Những ngày chiến đấu tại đây là chuỗi ngày vô cùng gian khổ. Bộ đội phải tiến từng bước qua hệ thống chiến hào và cứ điểm được xây dựng kiên cố.
Ngày 7/5/1954, trận đánh cuối cùng bắt đầu.
Hoàng Đăng Vinh cùng đồng đội tiến vào khu trung tâm. Pháo binh ta dồn dập bắn, bộ binh đồng loạt tiến công. Trong những đường hào chật hẹp, cuộc chiến diễn ra quyết liệt.
Theo hồi ức của ông, khi quân ta tiến sâu vào khu vực sở chỉ huy, địch bắt đầu tìm cách đầu hàng. Nhưng giữa những giao thông hào chật hẹp, hai bên có lúc bị mắc kẹt. Bộ đội phải tìm cách vượt qua để tiếp tục tiến công.
Cuối cùng, Hoàng Đăng Vinh và bốn đồng đội tiến vào hầm chỉ huy.
Tại đây, tướng De Castries cùng bộ tham mưu bị bắt sống.
Khoảnh khắc ấy đánh dấu sự sụp đổ hoàn toàn của tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ.
Sau này, Hoàng Đăng Vinh nhiều lần kể chuyện cho học sinh. Bảo tàng Lịch sử Quốc gia đã ghi âm, ghi hình lời kể của ông, coi đây là nguồn tư liệu quý về chiến thắng Điện Biên Phủ.
Điều đáng quý là ông không kể chiến công để nói về riêng mình. Ông luôn nhắc tới đồng đội.
Bởi ông hiểu rằng chiến thắng không thuộc về một cá nhân mà thuộc về cả một tập thể.
Đối với thanh niên hôm nay, câu chuyện Hoàng Đăng Vinh nhắc chúng ta rằng một con người bình thường, nếu được rèn luyện và đặt mình trong một tập thể lớn, có thể làm nên những điều phi thường.


