Người lính về từ biên giới Tây Nam
Chú Tuấn sinh năm 1959, lớn lên trong một gia đình nghèo ở vùng quê còn nhiều thiếu thốn. Tuổi thơ của chú gắn liền với những ngày lam lũ, nhưng cũng chính từ đó đã hình thành nên ý chí kiên cường và lòng yêu nước sâu sắc. Năm 1978, khi tình hình biên giới Tây Nam trở nên căng thẳng do chế độ diệt chủng Pôn Pốt gây hấn, chú đã lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ thuộc một đơn vị bộ binh của Quân khu 9
Câu chuyện: Người lính trở về từ biên giới Tây Nam
Có những ký ức của một thời chiến tranh không bao giờ cũ. Chúng không nằm trong sách vở khô khan, mà hiện hữu trong ánh mắt trầm lặng của những con người đã đi qua bom đạn. Mỗi lần gặp chú Nguyễn Văn Tuấn, tôi lại có cảm giác như đang đứng trước một “nhân chứng sống” của lịch sử – nơi những câu chuyện về chiến tranh không chỉ được kể lại, mà còn được sống lại bằng cả trái tim.
Chú Tuấn sinh năm 1959, lớn lên trong một gia đình nghèo ở vùng quê còn nhiều thiếu thốn. Tuổi thơ của chú gắn liền với những ngày lam lũ, nhưng cũng chính từ đó đã hình thành nên ý chí kiên cường và lòng yêu nước sâu sắc. Năm 1978, khi tình hình biên giới Tây Nam trở nên căng thẳng do chế độ diệt chủng Pôn Pốt gây hấn, chú đã lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ thuộc một đơn vị bộ binh của Quân khu 9.
Những năm 1979–1980, chú cùng đơn vị trực tiếp tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam, rồi làm nhiệm vụ quốc tế cao cả trên đất Campuchia. Chú kể, những ngày đầu hành quân thật gian nan: đường rừng hiểm trở, thiếu nước, thiếu lương thực, nhưng ai cũng quyết tâm. Trong một trận đánh truy quét tàn quân Pôn Pốt tại khu vực giáp biên, đơn vị của chú đã phải chiến đấu liên tục nhiều giờ giữa rừng rậm. Tiếng súng, tiếng bom xen lẫn tiếng gọi nhau của đồng đội tạo nên một khung cảnh không thể nào quên. Có những người ngã xuống ngay bên cạnh, chưa kịp nói lời cuối cùng. Sau đó, đơn vị tiếp tục tiến sâu vào chiến trường Campuchia, tham gia truy quét và đánh đuổi lực lượng Pôn Pốt khỏi các vùng dân cư. Chú Tuấn nói, điều khiến chú nhớ nhất không chỉ là sự ác liệt của chiến tranh, mà còn là hình ảnh người dân Campuchia được giải cứu, ánh mắt họ vừa sợ hãi vừa biết ơn. Chính điều đó đã tiếp thêm sức mạnh để những người lính Việt Nam tiếp tục chiến đấu, hoàn thành nhiệm vụ quốc tế cao cả.
Sau ngày hoàn thành nghĩa vụ và trở về quê hương, chú Tuấn lại bắt đầu một “cuộc chiến” khác – cuộc chiến với đói nghèo. Từ hai bàn tay trắng, chú cần cù lao động, phát triển kinh tế gia đình, từng bước ổn định cuộc sống. Chú luôn tâm niệm: người lính khi trở về vẫn phải sống xứng đáng với những gì mình đã trải qua. Chú chăm lo dạy dỗ con cái học hành nên người, trở thành những công dân có ích cho xã hội.
Hiện nay, chú vẫn tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương, đặc biệt là công tác dân vận, Mặt trận Tổ quốc và các hoạt động thiện nguyện. Chú thường chia sẻ giản dị: “Ngày xưa đồng đội mình hy sinh để đất nước yên bình, giờ mình sống phải có trách nhiệm với bà con, với xóm làng.” Mỗi lần gặp lại đồng đội cũ, trong những buổi họp mặt đầy nghĩa tình, chú Tuấn lại xúc động nhắc về những năm tháng chiến tranh. Những câu chuyện về hành quân, chiến đấu, những bữa cơm sẻ chia giữa rừng, những lần kề vai sát cánh… tất cả như ùa về. Nhưng xen lẫn đó là nỗi đau không thể nguôi ngoai. “Có những vết thương không thấy bằng mắt, nhưng nó theo mình suốt đời,” chú nói. Đó là ký ức về những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Dẫu vậy, chú luôn khẳng định rằng đó là một thời gian khó nhưng đẹp đẽ. Tình đồng chí, đồng đội chính là điều thiêng liêng nhất giúp họ vượt qua tất cả. Và đến hôm nay, tình cảm ấy vẫn còn nguyên vẹn, trở thành động lực để họ sống tốt hơn, có ích hơn.
Với tôi, chú không chỉ là một người lính từng chiến đấu vì Tổ quốc, mà còn là một tấm gương sáng giữa đời thường. Hành trình của chú – từ một chàng trai nghèo lên đường ra trận, đến một người công dân tận tụy sau chiến tranh – là minh chứng rõ nét cho phẩm chất cao đẹp của Bộ đội Cụ Hồ. Câu chuyện của chú giúp tôi hiểu rằng: lịch sử không ở đâu xa, mà đang hiện diện trong chính những con người bình dị quanh ta – những người đã âm thầm viết nên những trang sử hào hùng của dân tộc.



