NGƯỜI LÍNH VỊ XUYÊN – KÝ ỨC KHÔNG PHAI NƠI BIÊN CƯƠNG
Những năm tháng bảo vệ biên giới phía Bắc đã trở thành dấu ấn không thể phai mờ trong cuộc đời ông Hoàng Ngọc Viên. Từ một chàng trai quê hương Khuôn Lùng lên đường nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi mốt tuổi đến người lính trực tiếp làm nhiệm vụ tại mặt trận Vị Xuyên, ông đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ để góp phần giữ vững chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc.
Ông Hoàng Ngọc Viên sinh năm 1958, quê tại xã Khuôn Lùng, tỉnh Tuyên Quang. Sinh ra và lớn lên trên vùng quê giàu truyền thống cách mạng, ông sớm được giáo dục về lòng yêu nước và tinh thần trách nhiệm đối với quê hương, đất nước.
Tháng 7 năm 1979, hưởng ứng lời kêu gọi của Tổ quốc, ông lên đường nhập ngũ khi vừa tròn 21 tuổi. Đó là thời điểm cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc vẫn diễn ra hết sức căng thẳng. Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động làm nhiệm vụ tại mặt trận Vị Xuyên (Hà Giang) – nơi được biết đến là chiến trường ác liệt bậc nhất trong cuộc chiến bảo vệ chủ quyền biên giới.
Những năm tháng tại Vị Xuyên là khoảng thời gian đầy thử thách đối với người lính trẻ. Trên những điểm cao cheo leo giữa núi rừng Hà Giang, ông cùng đồng đội ngày đêm bám trụ, kiên cường bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Mưa rừng, giá lạnh, địa hình hiểm trở cùng những trận pháo kích dữ dội đã trở thành một phần của cuộc sống nơi tiền tuyến.
Trong gian khổ, tình đồng chí, đồng đội là nguồn động viên lớn nhất. Những người lính cùng nhau chia sẻ từng bữa cơm, từng giọt nước, cùng vượt qua thiếu thốn và hiểm nguy. Có những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, hiến dâng tuổi thanh xuân cho độc lập, chủ quyền của đất nước. Những ký ức ấy luôn được ông Hoàng Ngọc Viên gìn giữ như một phần thiêng liêng của cuộc đời mình.
Suốt thời gian quân ngũ, ông luôn chấp hành nghiêm kỷ luật quân đội, nêu cao tinh thần trách nhiệm và hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao. Với ông, được đứng trong hàng ngũ Quân đội nhân dân Việt Nam và trực tiếp tham gia bảo vệ biên cương là niềm tự hào lớn lao của tuổi trẻ.
Tháng 11 năm 1982, sau hơn ba năm thực hiện nghĩa vụ quân sự, ông xuất ngũ trở về quê hương. Trở lại cuộc sống đời thường, ông tích cực lao động, xây dựng gia đình và tiếp tục phát huy phẩm chất của người lính Bộ đội Cụ Hồ trong cuộc sống. Dù không còn khoác trên mình màu áo lính, ông vẫn luôn giữ vững tinh thần gương mẫu, trách nhiệm, được bà con và nhân dân địa phương yêu mến.
Những năm tháng sau này, mỗi khi nhắc lại chiến trường Vị Xuyên, ông luôn dành sự trân trọng và lòng biết ơn sâu sắc đối với những đồng đội đã anh dũng hy sinh vì Tổ quốc. Với ông, hòa bình hôm nay là thành quả được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và máu xương của các thế hệ đi trước, vì vậy càng phải được gìn giữ và trân trọng.
Năm 2014, ông từ trần, để lại niềm tiếc thương đối với gia đình, người thân, đồng đội và nhân dân địa phương. Cuộc đời của ông tuy bình dị nhưng là biểu tượng đẹp của một thế hệ thanh niên sẵn sàng gác lại cuộc sống riêng để lên đường bảo vệ Tổ quốc. Những đóng góp thầm lặng của ông tại mặt trận Vị Xuyên sẽ mãi là niềm tự hào của quê hương Khuôn Lùng và là một phần ký ức không thể phai mờ trong lịch sử bảo vệ biên cương của dân tộc.



