NGƯỜI LÍNH VỊ XUYÊN – NHỮNG THÁNG NGÀY KHÔNG QUÊN”
Cựu chiến binh: Đặng xuân Chiến Thuộc hội CCB thôn Nông Trường, xã Thượng Bằng La, tỉnh Lào Cai | Mùa xuân, năm 1984. Người lính ấy vừa tròn 18 tuổi, thân hình gầy gò chỉ nặng vỏn vẹn 41kg, nhưng trong ánh mắt lại ánh lên một nghị lực mạnh mẽ hơn cả tuổi đời của mình. Rời mái nhà thân quen, cậu đã xung phong tham gia nhập ngũ lên mặt trận Vị Xuyên- Hà Giang. Giữa núi rừng heo hút, tiếng pháo gầm và khói lửa bao trùm, cậu cùng đồng đội bám trụ từng tấc đất, giữ vững từng vị trí. Mỗi lần nghe bố kể về những năm tháng chiến đấu nơi biên giới, tôi vừa xúc động, vừa thương bố nhiều hơn. Tôi không thể tưởng tượng được rằng khi còn rất trẻ, bố đã phải sống giữa bom đạn, đối mặt với hiểm nguy từng ngày để bảo vệ Tổ quốc. |
Bố tôi kể lại rằng, vào tháng 4 năm 1984 là thời điểm bùng nổ ác liệt. Đối phương mở các đợt tấn công lớn nhằm chiếm các cao điểm quan trọng. Pháo binh bắn dồn dập, ngày đêm không ngớt, khiến núi đá bị cày xới, cây cối bị san phẳng, vừa chiến đấu vừa giữ vững trận địa trong điều kiện vô cùng gian khổ.Đỉnh điểm, tháng 6 – 7 năm 1984, được xem là giai đoạn khốc liệt nhất. Những trận đánh giành giật từng cao điểm diễn ra liên tục. Đặc biệt, các điểm cao như 772, 685 trở thành “túi lửa”, nơi đạn pháo dội xuống dày đặc. Có những ngày, hàng nghìn quả pháo trút xuống một khu vực nhỏ. Nhiều đơn vị phải chiến đấu trong điều kiện thiếu nước, thiếu lương thực, nhưng vẫn kiên cường bám trụ. Ngày 12/7/1984 bố tôi tham gia trận đánh đầu tiên mang tên “Chiến dịch MB 84” trực tiếp đánh trên cao điểm 772. Trong cơn cuồng phong của bão đạn không may bố tôi bị mảnh đạn cối làm bị thương và được chuyển về tuyến sau, còn những đồng đội không may mắn hơn thì đã nằm lại tại chiến hào của cao điểm. Một trong những ngày ác liệt nhất, các đợt tấn công lớn diễn ra, gây tổn thất nặng nề cho cả hai bên. Sau khi điều trị bình phục bố tôi đã trở lại đơn vị, tiếp tục tham gia các trận đánh tiếp theo như 685 “Hồng ngự”, tham gia công tác vận tải. |
Điều khiến tôi xúc động nhất là câu chuyện về người đồng đội, người anh tên Dũng, quê ở Ba Vì đã dũng cảm cứu bố giữa làn pháo đạn. Dù bố không còn nhớ rõ địa chỉ lên lạc với người đồng đội ấy, nhưng sự hy sinh và tình đồng đội thiêng liêng vẫn luôn được bố nhắc đến với lòng biết ơn sâu sắc. Tôi hiểu rằng chính tình đồng chí của những người lính Quân đội Nhân dân Việt Nam đã giúp họ vượt qua những thời khắc sinh tử. |
Tôi luôn tự nhủ mình phải sống tốt, trở thành người có ích để xứng đáng với sự cống hiến của bố và những người lính đã từng chiến đấu ở mặt trận Vị Xuyên năm ấy.



