Cựu chiến binh

Người lính Việt Nam trên chiến trường Lào

Lào Cai28/11/2025Lương Thị Huyền Anh (Đoàn xã Liên Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người lính Việt Nam trên chiến trường Lào

Người lính Việt Nam trên chiến trường Lào

Cựu chiến binh Nguyễn Thành Lâm, sinh năm 1955, lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn ngổn ngang vết thương chiến tranh. Ngay từ thuở thiếu thời, ông đã chứng kiến bao cảnh quê hương bị tàn phá, nhà cửa cháy rụi sau mỗi trận càn của giặc. Chính những mất mát ấy đã hun đúc trong ông tinh thần yêu nước và khát vọng cống hiến.

Năm 1964, khi mới hơn 20 tuổi, chàng thanh niên Nguyễn Thành Lâm tình nguyện nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, ông được điều vào lực lượng quân tình nguyện Việt Nam làm nhiệm vụ giúp nước bạn Lào chống lại lực lượng xâm lược và phản động. Nhiệm vụ thiêng liêng ấy không chỉ là chiến đấu, mà còn là gìn giữ tình đoàn kết keo sơn giữa hai dân tộc Việt – Lào.

Những ngày hành quân trên dãy Trường Sơn

Ông Lâm nhớ như in những cuộc hành quân dài ngày vượt Trường Sơn sang đất bạn. Con đường rừng hiểm trở, ban ngày nắng cháy, đêm xuống rét thấu da. Bộ đội vừa đi vừa mở đường, vừa đối phó với thú dữ và bom đạn. Nhưng điều khiến ông nhớ nhất là tình đồng chí đồng đội: chia nhau từng lon gạo, từng ngụm nước, thậm chí cả chiếc áo còn lành lặn hơn để giữ ấm cho nhau.

Khi đặt chân sang Lào, ông Lâm được phân công về một đơn vị công tác tại vùng rừng núi Sầm Nưa – nơi diễn ra nhiều trận đánh ác liệt. Địa hình hiểm trở, khí hậu khắc nghiệt, quân địch thường xuyên phục kích. Nhưng cũng chính nơi đây, ông cảm nhận sâu sắc tình cảm chân thành của nhân dân Lào dành cho bộ đội Việt Nam. Những bữa cơm chỉ có xôi nếp, măng rừng nhưng ấm tình đồng chí, đồng bào, khiến người chiến sĩ trẻ càng thêm vững lòng.

Trận chiến khốc liệt ở bản Na Bo

Một trong những trận đánh để lại sâu đậm nhất trong cuộc đời ông Lâm diễn ra vào mùa mưa năm 1968 tại bản Na Bo. Đơn vị ông được giao nhiệm vụ chặn đứng đợt tấn công của địch nhằm chiếm lại vị trí chiến lược dọc đường tiếp tế.

Trận đánh kéo dài nhiều giờ, mưa rừng xối xả, đạn pháo xé toang không gian. Ông Lâm cùng đồng đội kiên cường bám trụ từng gốc cây, từng ụ đất. Khi một đồng đội bị thương nặng, ông Hải lao ra giữa làn đạn để kéo bạn về hầm trú. Chính khoảnh khắc đó, mảnh đạn sượt qua vai, để lại vết thương sâu nhưng không làm ông chùn bước. “Còn súng là còn chiến đấu,” ông nói, tiếp tục cầm chắc khẩu AK trong tay.

Nhờ sự kiên cường của bộ đội Việt – Lào, đợt tấn công bị đẩy lùi. Bản Na Bo được giữ vững, mở thông tuyến đường tiếp tế quan trọng cho chiến dịch sau này.

Ngày trở về

Hoàn thành nhiệm vụ quốc tế cao cả, ông Lâm trở về quê hương khi mái tóc đã điểm vài sợi bạc trước tuổi. Dẫu mang trên mình thương tích của chiến tranh, nhưng ông luôn sống giản dị, hòa mình vào công việc của địa phương, tận tâm với các phong trào của Hội Cựu chiến binh.

Trong những buổi gặp mặt truyền thống, ông Lâm vẫn thường kể về những năm tháng chiến đấu trên đất bạn Lào – nơi ông có thêm những người đồng chí, đồng bào biết sẻ chia và yêu thương như chính người nhà của mình. Với ông, quãng đời quân ngũ không chỉ là ký ức chiến tranh, mà còn là niềm tự hào lớn nhất: được góp sức giữ trọn tình đoàn kết Việt – Lào “mãi mãi xanh tươi, đời đời bền vững”.

Ông Lâm mãi là tấm gương sáng về bản lĩnh, đức hy sinh và tinh thần quốc tế cao đẹp của người lính Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn