Cựu chiến binh

Người lính viết nhật ký bằng giấy bao xi măng

An Giang04/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Tạo)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, tại một đơn vị đóng quân giữa vùng rừng núi, có một người lính trẻ tên Lê Văn Tùng.

Tùng có một sở thích đặc biệt.

Anh thích ghi chép.

Nhưng trong chiến trường, giấy viết không phải lúc nào cũng có.

Vì vậy, anh tận dụng mọi thứ có thể dùng được.

Những mảnh giấy cũ.

Những trang sổ đã bỏ.

Thậm chí cả những mảnh giấy lấy từ bao xi măng.

Một người đồng đội từng trêu:

"Nhật ký gì mà viết trên giấy lạ vậy?"

Tùng cười:

"Quan trọng là mình nhớ được."

Đối với Tùng, những dòng chữ ấy không phải để khoe khoang.

Anh chỉ muốn lưu lại những ngày tháng mà mình đang sống.

Anh viết về những người đồng đội.

Về những bữa ăn giữa rừng.

Về những đêm trực gác.

Về những câu chuyện vui hiếm hoi giữa chiến tranh.

Tùng từng nói:

"Sau này nếu còn sống, tôi muốn kể cho con cháu biết rằng thời chiến tranh không chỉ có tiếng súng."

"Ở đó còn có tình bạn, có tiếng cười và có những con người rất tốt."

Những trang nhật ký của Tùng ngày càng nhiều.

Anh viết rất cẩn thận.

Mỗi khi hoàn thành một trang, anh đều gấp lại và cất giữ.

Một lần, một người lính trẻ hỏi:

"Anh viết nhiều vậy để làm gì?"

Tùng trả lời:

"Để nhớ những người đã đi cùng mình."

Câu nói ấy khiến người nghe im lặng.

Bởi trong chiến tranh, nỗi sợ lớn nhất đôi khi không chỉ là nguy hiểm.

Mà là sợ một ngày nào đó những ký ức về những người mình từng gặp sẽ phai đi.

Những năm sau đó, Tùng tiếp tục ghi chép.

Có những trang viết về niềm vui khi nhận được thư nhà.

Có những trang viết về nỗi buồn khi một người đồng đội không trở về.

Có những trang chỉ ghi vài dòng ngắn:

"Hôm nay trời mưa. Anh em vẫn khỏe."

Nhưng với Tùng, từng dòng ấy đều có ý nghĩa.

Một ngày nọ, trong một trận chiến, Tùng đã hy sinh.

Khi đồng đội tìm lại hành trang của anh, họ thấy một tập giấy cũ được buộc rất kỹ.

Trong đó là những dòng chữ suốt nhiều năm.

Có người đọc mà không cầm được nước mắt.

Bởi trong những trang giấy đơn sơ ấy không chỉ có câu chuyện của Tùng.

Mà còn có hình ảnh của rất nhiều người lính khác.

Những con người đã sống, đã chiến đấu và đã yêu thương nhau.

Sau ngày hòa bình, tập nhật ký được gửi về gia đình Tùng.

Người thân giữ gìn nó như một báu vật.

Nhiều năm sau, khi đọc lại những dòng chữ ấy, mọi người vẫn cảm nhận được hơi thở của một thời đã qua.

Giấy có thể cũ.

Mực có thể phai.

Nhưng những ký ức được viết bằng tình cảm thì không bao giờ biến mất.

Bởi lịch sử không chỉ được tạo nên bởi những sự kiện lớn.

Nó còn được tạo nên bởi những câu chuyện nhỏ của những con người bình thường.

Những người đã viết nên tuổi trẻ của mình giữa thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người lính viết nhật ký bằng giấy bao xi măng | Câu chuyện thời hoa lửa