NGƯỜI LÍNH VIỆT TRONG TRÁI TIM BẠN BÈ QUỐC TẾ
Không chỉ chiến đấu cho Tổ quốc mình, người lính Việt Nam còn để lại dấu ấn sâu đậm trong trái tim bạn bè quốc tế bằng lòng dũng cảm, sự hy sinh và tình người không biên giới.
Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng, một người lính quê lúa Thái Bình như tôi lại có ngày trở thành ký ức đẹp trong lòng bạn bè quốc tế. Nhưng chiến tranh đã đưa chúng tôi đến với nhau, không phải bằng thù hận, mà bằng sự sẻ chia trong những thời khắc khắc nghiệt nhất.
Trong các nhiệm vụ quốc tế, tôi gặp nhiều người bạn đến từ Lào, Campuchia, Cuba và cả những quốc gia xa xôi khác. Ngôn ngữ có khác nhau, phong tục có khác nhau, nhưng khi đứng giữa rừng sâu hay trong bom đạn, chúng tôi hiểu nhau bằng ánh mắt và hành động.
Có lần, một cán bộ nước bạn nhìn tôi rất lâu rồi nói: “Người lính Việt Nam các anh đánh giỏi đã đành, nhưng điều khiến chúng tôi kính trọng là các anh luôn nghĩ cho người khác trước.” Câu nói ấy khiến tôi lặng người. Bởi chúng tôi chưa bao giờ nghĩ mình đang làm điều gì lớn lao. Chúng tôi chỉ làm điều mà lương tâm người lính mách bảo.
Hình ảnh người lính Việt Nam trong mắt bạn bè quốc tế không chỉ là người cầm súng, mà là người chia nửa bi đông nước, nhường phần lương khô, sẵn sàng quay lại tìm đồng đội hay bạn bè bị lạc. Chính những điều nhỏ bé ấy đã tạo nên sự tin cậy và gắn bó.
Tôi nhớ một buổi tối ngồi quanh bếp lửa với những người bạn Lào và Campuchia. Không ai nói về chiến thuật hay chiến công. Chúng tôi kể cho nhau nghe về làng quê, về gia đình, về những ước mơ sau chiến tranh. Trong ánh lửa bập bùng, tôi nhận ra: chiến tranh không thể dập tắt khát vọng làm người bình thường của chúng tôi.
Sau này, khi chiến tranh kết thúc, có người trở về nước, có người mãi mãi nằm lại. Nhưng tôi tin rằng, trong ký ức của những ai còn sống, hình ảnh người lính Việt Nam vẫn ở đó – giản dị, bền bỉ, và nghĩa tình.
Đối với tôi, đó là niềm tự hào lặng lẽ. Không phải tự hào vì được ngợi ca, mà vì tôi biết, người lính Việt Nam đã để lại dấu ấn tốt đẹp trong trái tim bạn bè quốc tế, bằng chính cách chúng tôi sống và chiến đấu.
Nếu có ai hỏi tôi điều gì còn lại sau chiến tranh, tôi sẽ trả lời: ngoài hòa bình, còn có tình bạn giữa các dân tộc, được xây nên từ mồ hôi, nước mắt và lòng nhân ái của những người lính bình dị.


