Bài viết

Người lính viết vội dòng nhật ký trước giờ xung phong: “Nếu tôi không trở về, xin giữ hộ tôi lời hẹn với mẹ

Người lính viết vội dòng nhật ký trước giờ xung phong: “Nếu tôi không trở về, xin giữ hộ tôi lời hẹn với mẹ

Lâm Đồng14/04/2026Nguyễn Tiến Tới (Đoàn xã Quảng Tân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm trước giờ xung phong, khu rừng ven tuyến Trường Sơn chìm trong một sự yên tĩnh lạ thường. Không còn tiếng bước chân vội vã, không còn tiếng nói cười, chỉ có ánh lửa nhỏ le lói từ những hố cá nhân và tiếng côn trùng rả rích trong đêm.

Minh ngồi tựa lưng vào ba lô, lấy ra cuốn sổ nhỏ đã sờn góc. Đó là cuốn nhật ký anh mang theo từ ngày rời quê. Những trang giấy đã ngả màu, có trang còn dính cả vết bùn đất của những chặng hành quân dài.

Anh mở ra.

Dưới ánh đèn pin yếu ớt, Minh cầm bút, nhưng tay khẽ khựng lại. Ngoài kia, đồng đội đang tranh thủ chợp mắt, chuẩn bị cho trận đánh lớn vào rạng sáng. Ai cũng hiểu, không phải ai cũng sẽ trở về.

Minh nhìn lên bầu trời bị che khuất bởi tán cây dày đặc. Anh nhớ đến mẹ.

Nhớ mái nhà nhỏ, nhớ tiếng gọi quen thuộc mỗi buổi chiều, nhớ cả ánh mắt lo lắng của mẹ ngày tiễn anh lên đường. Khi ấy, anh chỉ cười:
“Con đi rồi sẽ về, mẹ đừng lo.”

Lời hẹn giản dị ấy, giờ đây bỗng trở nên nặng như đá.

Anh cúi xuống, viết thật nhanh, như sợ nếu chậm lại, mình sẽ không đủ can đảm:

“Nếu tôi không trở về, xin giữ hộ tôi lời hẹn với mẹ.”

Nét chữ có chút run, nhưng rõ ràng.

Minh dừng lại, nhìn dòng chữ ấy rất lâu. Rồi anh khẽ gấp cuốn sổ, nhét lại vào túi áo ngực – nơi gần trái tim nhất.

Một đồng đội ngồi bên khẽ hỏi:
“Viết gì thế?”

Minh cười nhẹ:
“Chút chuyện riêng thôi.”

Không ai hỏi thêm. Trong chiến tranh, ai cũng có những điều chỉ giữ cho riêng mình.

Tiếng còi lệnh bất chợt vang lên, xé tan màn đêm.

“Chuẩn bị!”

Tất cả bật dậy, nhanh chóng vào vị trí. Minh đứng lên, siết lại dây súng, tay vô thức chạm vào túi áo nơi cuốn nhật ký đang nằm.

Anh hít một hơi sâu.

Rồi bước lên phía trước.

Phía trước là trận đánh, là lằn ranh mong manh giữa sự sống và cái chết. Nhưng trong tim anh lúc này, không phải là nỗi sợ – mà là một điều gì đó rất đỗi bình yên.

Một lời hẹn.

Đơn giản, nhưng đủ để anh đi đến cùng.

Đêm ấy, giữa rừng Trường Sơn, có một người lính mang theo trong tim không chỉ là nhiệm vụ.

Mà còn là một dòng nhật ký – gửi lại cho ngày mai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn