NGƯỜI LÍNH VỚI BỨC THƯ CHƯA VIẾT XONG
Liệt sĩ Lê Văn Phương – tuổi hai mươi ở Vị Xuyên Có một câu chuyện về người lính Vị Xuyên được đồng đội kể lại nhiều năm sau chiến tranh. Đó là câu chuyện về Lê Văn Phương, người lính quê Hà Nội. Phương thuộc Trung đoàn 165, Sư đoàn 312 và chiến đấu tại Mặt trận Vị Xuyên. Anh hy sinh khi tuổi đời mới ngoài hai mươi.
Liệt sĩ Lê Văn Phương – tuổi hai mươi ở Vị Xuyên
Có một câu chuyện về người lính Vị Xuyên được đồng đội kể lại nhiều năm sau chiến tranh.
Đó là câu chuyện về Lê Văn Phương, người lính quê Hà Nội.
Phương thuộc Trung đoàn 165, Sư đoàn 312 và chiến đấu tại Mặt trận Vị Xuyên.
Anh hy sinh khi tuổi đời mới ngoài hai mươi. (phunuvietnam.vn)
Đồng đội Trần Hữu Quân là người từng trực tiếp chiến đấu cùng Phương.
Ngày 30/11/1987, tại khu vực Hang Dơi, một chiến sĩ tên Trịnh Hồng Thắng ra suối lấy nước thì bị thương.
Lê Văn Phương và Vũ Hữu Thắng lập tức tìm cách đưa đồng đội bị thương về nơi trú ẩn.
Trong lúc ấy, cả Lê Văn Phương và Vũ Hữu Thắng đều hy sinh. (ct.qdnd.vn)
Phương ra đi khi một bức thư viết cho người yêu còn dang dở.
Đó là một chi tiết rất nhỏ.
Nhưng lại khiến câu chuyện về anh trở nên đặc biệt.
Bởi nó cho thấy phía sau người lính là một con người với những tình cảm rất đời thường.
Anh cũng có người mình thương.
Cũng có những điều muốn nói.
Cũng có những dự định cho tương lai.
Nhưng chiến tranh đã không cho anh cơ hội viết tiếp.
Nhiều năm sau, người thân và đồng đội của Phương vẫn giữ ký ức về anh.
Mỗi dịp trở lại Vị Xuyên, họ tìm về những nơi anh từng chiến đấu.
Đồng đội Trần Hữu Quân cũng nhiều lần kể câu chuyện về Phương cho các thế hệ trẻ.
Những học sinh nghe câu chuyện ấy có thể chưa từng biết chiến tranh.
Nhưng qua câu chuyện của một người lính hai mươi tuổi, các em hiểu rằng những người đã hy sinh cũng từng có một tuổi trẻ rất bình dị.
Họ từng cười.
Từng viết thư.
Từng nhớ gia đình.
Từng mong ngày trở về.
Chính vì vậy, tưởng nhớ các liệt sĩ không chỉ là nhớ một trận đánh.
Mà còn là nhớ những con người cụ thể.
Lê Văn Phương là một người như thế.
Tên anh đã trở thành một phần ký ức của Hang Dơi và Mặt trận Vị Xuyên.
Hoa lửa Lê Văn Phương – người lính Hà Nội tuổi đôi mươi, để lại phía sau một bức thư chưa viết xong và ký ức không thể phai trong lòng đồng đội.



