Người lính với cánh tay còn lại
Ngươi lính với cánh tay còn lại
Ông Lâm sống trong căn nhà nhỏ bên con đường làng. Mỗi sáng, ông chống chiếc nạng gỗ ra trước sân, tưới từng gốc hoa, động tác chậm rãi nhưng cẩn thận. Ông mất một cánh tay trong chiến tranh, khi còn rất trẻ.
Ngày ấy, trong một trận đánh ác liệt, đơn vị ông bị bao vây. Để cứu đồng đội bị thương nặng, ông Lâm đã lao ra giữa làn đạn, cõng bạn về hầm trú ẩn. Một tiếng nổ lớn vang lên, ông ngã xuống. Khi tỉnh dậy, ông biết mình không còn nguyên vẹn nữa, nhưng đồng đội đã sống.
Trở về sau chiến tranh, ông mang trên mình vết thương không bao giờ lành hẳn. Những ngày trái gió trở trời, vết thương cũ lại nhức buốt, nhưng ông chưa từng than thở. Ông tập làm mọi việc chỉ bằng một tay: trồng rau, sửa hàng rào, nuôi gà, rồi tham gia công tác của thôn.
Bọn trẻ trong làng thường quây quần nghe ông kể chuyện. Ông không nói nhiều về bom đạn, chỉ kể về tình đồng đội, về những lần chia nhau từng ngụm nước giữa rừng sâu. Ông luôn dặn các em phải học hành chăm chỉ để xứng đáng với những người đã ngã xuống.
Ngày 27 tháng 7, cả làng đến thăm ông. Nhận bó hoa trên tay, ông Lâm khẽ nói:
“Thương binh như tôi còn sống được là nhờ đồng đội. Các anh ấy mới là người xứng đáng được nhớ mãi.”
Ông lặng lẽ, bình dị, nhưng chính những con người như ông đã góp phần làm nên hòa bình hôm nay.


