Người lính với hoa đào xứ Lạng
Cuộc chiến đang ở giai đoạn cực kỳ cam go khốc liệt thì ông-đại tá Lê khôi-trên cương vị sư đoàn trưởng F337 nhận được tin thân mẫu của ông từ trần, đành nén đau thương trong lòng, tạm gác lại việc riêng, không thể về chịu tang mẹ được bởi việc quân lúc này là khẩn kíp, ông ở lại nơi chiến tuyến để cùng với những cộng sự, đồng chí, đồng đội của ông dốc toàn tâm, toàn lực giáng trả những đòn sấm sét xuống đầu quân xâm lược, quyết giành lại những phần đất bị quân xâm lược lấn chiếm, bảo vệ biên cư
Cuộc chiến đang ở giai đoạn cực kỳ cam go khốc liệt thì ông-đại tá Lê khôi-trên cương vị sư đoàn trưởng F337 nhận được tin thân mẫu của ông từ trần, đành nén đau thương trong lòng, tạm gác lại việc riêng, không thể về chịu tang mẹ được bởi việc quân lúc này là khẩn kíp, ông ở lại nơi chiến tuyến để cùng với những cộng sự, đồng chí, đồng đội của ông dốc toàn tâm, toàn lực giáng trả những đòn sấm sét xuống đầu quân xâm lược, quyết giành lại những phần đất bị quân xâm lược lấn chiếm, bảo vệ biên cương thiêng liêng của tổ quốc
Thời gian trôi nhanh quá, cuộc chiến ấy đã qua bốn mươi mấy năm rồi, và ông đã thành người thiên cổ về với tiên tổ tròn hai thập kỷ, hôm nay những cây hoa đào xứ Lạng nơi ông và các đồng đội của ông chiến đấu bảo vệ biên cương tổ quốc được đồng đội của ông những người định cư trên đất xứ Lạng kính tặng và người con trai của ông-đại tá Thanh Hai Le (người đứng giữa trong ảnh) đưa về bên phần mộ của ông, tin là nơi chín suối ông luôn mỉm cười, bởi hoa đào là mùa xuân-mà những mùa xuân trên dải biên cương nơi ông chiến đấu năm xưa không còn tiếng đạn bom của chiến tranh!



