NGƯỜI LÍNH VỚI TUỔI HAI MƯƠI
Liệt sĩ Lê Văn Phương – bức thư còn dang dở Trong những câu chuyện về Vị Xuyên, có một chi tiết rất đời thường khiến người ta khó quên. Đó là một bức thư viết cho người yêu nhưng chưa hoàn thành.
Liệt sĩ Lê Văn Phương – bức thư còn dang dở
Trong những câu chuyện về Vị Xuyên, có một chi tiết rất đời thường khiến người ta khó quên.
Đó là một bức thư viết cho người yêu nhưng chưa hoàn thành.
Người viết là liệt sĩ Lê Văn Phương, một chiến sĩ từng chiến đấu tại Mặt trận Vị Xuyên.
Theo lời kể của cựu chiến binh Trần Hữu Quân, Lê Văn Phương hy sinh ngày 30/11/1987 tại khu vực Hang Dơi. Khi ấy anh mới ngoài 20 tuổi và bức thư gửi người yêu vẫn còn dang dở.
Một bức thư chưa viết xong.
Một cuộc đời cũng chưa kịp viết tiếp.
Đó có lẽ là điều khiến câu chuyện về Lê Văn Phương trở nên gần gũi.
Bởi trước khi trở thành một cái tên trên bia tưởng niệm, anh cũng chỉ là một người thanh niên đang sống tuổi trẻ của mình.
Anh có người thân.
Có đồng đội.
Có những người thương nhớ.
Có những điều muốn nói.
Nhưng ngày 30/11/1987 đã trở thành ngày cuối cùng của cuộc đời anh.
Trong hoàn cảnh ấy, những điều bình thường nhất lại trở thành những kỷ vật quý giá.
Một lá thư.
Một dòng chữ.
Một câu chuyện do đồng đội kể lại.
Tất cả giúp người đời sau hình dung rằng những người lính hy sinh tại Vị Xuyên không phải những nhân vật xa lạ.
Họ là những thanh niên có tuổi đời rất trẻ.
Họ cũng từng mong được trở về.
Câu chuyện của Lê Văn Phương được cựu chiến binh Trần Hữu Quân kể lại cho các thế hệ học sinh khi ông đưa các em đến Hang Dơi.
Những người trẻ hôm nay nghe câu chuyện ấy trong một không gian đã không còn tiếng súng.
Điều còn lại là sự bình yên.
Và ký ức.
Đó chính là ý nghĩa của việc kể lại những câu chuyện về liệt sĩ.
Không phải để tô đậm sự khốc liệt của chiến tranh.
Mà để hiểu rằng hòa bình hôm nay được xây dựng trên sự hy sinh của những con người cụ thể.
Lê Văn Phương là một trong số đó.
Tuổi hai mươi của anh dừng lại ở Vị Xuyên.
Nhưng câu chuyện của anh vẫn tiếp tục được kể.
Hoa lửa Lê Văn Phương – người lính tuổi đôi mươi, để lại phía sau một bức thư chưa viết xong và một ký ức không thể phai trong lòng những người đồng đội.



