Người lính "vượt sóng" giữ nhà giàn DK1
Các cháu có biết ở nơi xa xôi nhất của Tổ quốc, có những ngôi nhà "chân cao" đứng sừng sững giữa sóng nước trùng khơi không? Đó là nhà giàn DK1. Đời lính nhà giàn là đời lính đối mặt với bão tố, với sự cô đơn đến cùng cực và cái mặn đắng của muối biển thấm vào từng bữa cơm, từng hơi thở.
Ở nhà giàn, mỗi khi mùa biển động, những con sóng cao như tòa nhà lừng lững ập tới, làm rung chuyển cả khối thép khổng lồ. Chú nhớ nhất trận bão lịch sử năm xưa, sóng đánh vỡ cả kính, tràn vào buồng ngủ. Anh em phải buộc dây vào người nhau, bám chặt vào cột thép để không bị hất văng xuống biển. Lúc đó, ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng như một sợi dây thừng. Nhưng chưa một ai có ý nghĩ rời bỏ vị trí.
Giữa đại dương mênh mông, chúng chú thèm một màu xanh của lá, thèm một tiếng nói của người thân đến nao lòng. Để vơi đi nỗi nhớ, anh em trồng rau trong những hộp xốp nhỏ, chắt chiu từng gáo nước ngọt để tưới. Khi nhìn thấy mầm xanh nhú lên giữa muôn trùng sóng mặn, chú thấy yêu đời lạ kỳ. Giữ nhà giàn không chỉ là giữ một cột mốc chủ quyền, mà là giữ vững ý chí của người Việt Nam trước mọi sóng gió của thời đại. Mỗi khi đêm xuống, nhìn ánh đèn nhà giàn lấp lánh như một ngôi sao trên biển, chúng chú biết rằng phía sau lưng mình là đất mẹ đang yên giấc.


