Người lính vượt sông Hậu trong đêm giải phóng – Ký ức 50 năm không quên
Ông Lê Văn Đức, năm nay 78 tuổi, sống tại xã Mỹ Phước, huyện Mỹ Tú, tỉnh Sóc Trăng. Sinh ra và lớn lên bên bờ sông Hậu, ông đã gắn bó với dòng sông này từ thuở ấu thơ cho đến những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Năm 1966, khi vừa tròn 19 tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ và được biên chế vào Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 3, Quân khu 9 – một trong những đơn vị chủ lực chiến đấu tại vùng Tây Nam Bộ.
Nhiệm vụ của ông trong suốt 9 năm kháng chiến là tham gia các trận đánh trên sông Hậu – tuyến giao thông thủy quan trọng nhất của địch ở miền Tây. Ông kể: "Sông Hậu khi ấy rộng lớn, nước chảy xiết, nhưng đó cũng là nơi tàu chiến địch thường xuyên tuần tra. Chúng tôi phải chiến đấu trên những chiếc xuồng nhỏ, phục kích từ hai bên bờ. Mỗi trận đánh là một cuộc đối đầu sinh tử. Có những đêm, tàu địch bị đánh chìm, lửa cháy rực cả một khúc sông, nhưng cũng có những đồng đội của tôi đã ngã xuống và nằm lại dưới dòng sông ấy."
Trong Chiến dịch Hồ Chí Minh năm 1975, ông là một trong những người lính tham gia giải phóng tỉnh Sóc Trăng. Đêm 29/4/1975, đơn vị của ông nhận lệnh vượt sông Hậu để tiến vào thị xã Sóc Trăng. Ông nhớ lại: "Đêm đó, chúng tôi chèo xuồng vượt sông trong bóng tối, không đèn, không tiếng động. Nước sông mát lạnh, tiếng mái chèo khẽ khàng, chỉ có tiếng tim đập thình thịch. Khi vừa sang đến bờ bên kia, chúng tôi nhận được tin Sài Gòn đã giải phóng. Tất cả mọi người đều reo mừng, có người khóc, có người cười, chúng tôi ôm nhau trong niềm hạnh phúc vỡ òa."
Sau chiến tranh, ông xuất ngũ về Sóc Trăng làm nông, lập gia đình và tham gia Hội Cựu chiến binh. Ở tuổi 78, ông vẫn thường kể cho con cháu nghe về những năm tháng chiến đấu trên sông Hậu, và ông vẫn giữ gìn chiếc áo lính đã bạc màu như một kỷ vật thiêng liêng. Ông bày tỏ: "Tôi mong các cháu hiểu rằng, hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có. Cha ông chúng ta đã phải đánh đổi bằng xương máu để có được nó."



