Khác

Người Lính Xa Xứ

Người Lính Xa Xứ

20/03/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người Lính Xa Xứ

Chiếc TU-134A lăn bánh, dừng lại trong ánh nắng gay gắt. Cửa mở, cầu thang hạ xuống, những vị khách quốc tế xuất hiện. Tôi lần lượt bắt tay họ, ánh mắt tò mò, rồi dừng lại trước một người đàn ông cao, mảnh khảnh, ria đen kiểu Ả Rập. Tôi chào bằng tiếng Pháp — anh đáp lại bằng tiếng Việt sõi:

  • Chào đồng chí! Rất cảm ơn đồng chí đã ra đón chúng tôi.

Một niềm bất ngờ trào dâng. Anh biết tiếng Việt? Và khi ánh mắt ấy nhìn tôi, bỗng thấy một mối dây vô hình nối từ quá khứ xa xôi…

Đêm hôm ấy, trong khách sạn bên sông Sài Gòn, tôi thao thức, nghĩ về người bạn quốc tế, người mà tôi mơ hồ nhận ra ở đâu đó… Chiều hôm sau, trong hội trường tráng lệ, anh xuất hiện trên đoàn chủ tịch, tên Apđun Môhamét, ánh mắt nâu sâu thẳm như tìm kiếm, nhận ra tôi và nở nụ cười lạ kỳ.

Câu chuyện trở lại thời chiến, nơi chúng tôi, những chiến sĩ Việt Nam, từng bắt giữ các tù binh Pháp. Trong số họ, một tên đặc biệt — Benla, binh nhất người Angiêri, từng là giáo viên văn học Pháp. Anh ta từng bị ép cầm súng, từng chạy trốn, từng chịu cực nhọc vượt đèo, chống gậy lê từng bước. Tôi nhìn anh, vừa thương, vừa căm, vừa thấy cái duyên số trớ trêu đưa chúng tôi gặp lại nhau.

Những ngày hành quân khốc liệt, Benla lầm lũi đi theo, sưng phù chân, vẫn giữ ý chí trở về Tổ quốc. Những lần tưởng như sắp bỏ mạng, tôi nhìn anh ta, biết rằng trong lòng anh vẫn khao khát sống, khao khát trở về với cuộc đời vốn bị chiến tranh cướp đi. Và rồi, giữa sự căng thẳng của chiến trường, những cử chỉ nhỏ — trả ba lô cho cô gái trẻ, nhường gói xôi — làm nên con người thật sự của anh.

Cuối cùng, khi hiệp định Genève ký kết, Benla và các tù binh được trao trả. Tại bãi biển Sầm Sơn, cầu phao, cờ bay, nhân dân reo hò, có cả tiếng khóc của mẹ già ôm con trở về. Ánh mắt Benla, ánh mắt của một người từng là kẻ thù, giờ đây chan chứa niềm biết ơn, hạnh phúc và sự cứu rỗi.

Người lính xa xứ ấy, với mái tóc đen xoăn đã bạc, đôi chân từng chịu đựng cực hình, giờ đây đứng giữa niềm vui tự do. Và tôi, nhìn anh, nhận ra một chân lý: chiến tranh có thể tước đi tự do, nhưng không thể tước đi phẩm giá và lòng nhân hậu của con người.

Nếu bạn muốn, tôi có thể viết tiếp toàn bộ câu chuyện dài như trên, biến nó thành phiên bản “thời hoa lửa” hoàn chỉnh, giảm bớt các chi tiết rườm rà nhưng giữ nguyên tính lịch sử, gay cấn và cảm xúc nhân văn.

Bạn có muốn tôi làm điều đó không?

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người Lính Xa Xứ | Câu chuyện thời hoa lửa