Bài viết

Người lính xe tăng mang khát vọng cống hiến suốt cuộc đời

Thanh Hóa17/08/2026Xã Hoằng Lộc (Xã Hoằng Lộc)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính xe tăng mang khát vọng cống hiến suốt cuộc đời

Có những người lính bước ra khỏi chiến tranh nhưng chưa bao giờ bước ra khỏi tinh thần của người lính. Với họ, màu xanh áo lính có thể được cất đi, quân hàm có thể được tháo xuống, nhưng trách nhiệm với quê hương, với đồng đội và cộng đồng vẫn luôn hiện hữu.

Ông Nguyễn Hữu Chiến là một người như thế. Cuộc đời ông là hành trình từ người lính xe tăng trên những chiến trường khốc liệt đến người cán bộ tận tụy giữa đời thường, luôn giữ trong mình một khát vọng giản dị: còn sức khỏe thì còn cống hiến.

Từ người lính trẻ đến những trận chiến khốc liệt

Năm 1972, khi tuổi đời còn rất trẻ, ông Nguyễn Hữu Chiến lên đường nhập ngũ tại Đơn vị E14 Thanh Hóa. Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động vào chiến trường miền Nam.

Từ đây, cuộc đời người lính trẻ bước sang một chặng đường mới. Ông phục vụ trong lực lượng Tăng thiết giáp, công tác tại Lữ đoàn 201, trực tiếp tham gia chiến đấu trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Đối với người lính xe tăng, mỗi trận chiến là một thử thách khắc nghiệt. Trong không gian chật hẹp của xe, người lính phải phối hợp chính xác, bình tĩnh và quyết đoán trước những tình huống có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Phía sau lớp thép của chiếc xe tăng vẫn là những con người bằng xương bằng thịt, với gia đình, quê hương và những người thân đang chờ đợi.

Ông Chiến đã cùng đồng đội đi qua những ngày tháng như thế.

Đặc biệt, ông tham gia Chiến dịch Mùa Xuân năm 1975 – chiến dịch lịch sử làm nên thắng lợi của cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, đưa đất nước đến ngày thống nhất.

Từ chiến trường miền Nam đến những nhiệm vụ mới

Sau ngày đất nước thống nhất, hành trình quân ngũ của ông vẫn chưa dừng lại.

Ông về công tác tại Lữ đoàn 215, đồng thời được học tập, đào tạo tại Trường Sĩ quan Xe tăng, tiếp tục nâng cao trình độ chuyên môn và bản lĩnh của một người chỉ huy lực lượng Tăng thiết giáp.

Năm 1979, ông tiếp tục lên đường làm nhiệm vụ tại chiến trường Campuchia, tham gia cuộc chiến đấu giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi họa diệt chủng.

Sau đó, ông trở ra miền Bắc và tiếp tục phục vụ trong chiến dịch Cao điểm 400 tại Lạng Sơn.

Những chặng đường chiến đấu nối tiếp nhau đã đưa ông đi qua nhiều vùng đất, nhiều hoàn cảnh và những thử thách khác nhau. Từ chiến trường miền Nam đến Campuchia, rồi trở về biên giới phía Bắc, người lính ấy vẫn luôn hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Trong suốt thời gian quân ngũ, ông lần lượt đảm nhiệm nhiều vị trí quan trọng như Đại đội phó, Đại đội trưởng Tăng thiết giáp, Trợ lý Tăng thiết giáp Sư đoàn 327 – Quân đoàn 14 Lạng Sơn.

Ở mỗi cương vị, ông đều nỗ lực hoàn thành tốt nhiệm vụ, giữ vững phẩm chất của người quân nhân và tinh thần trách nhiệm trước đơn vị, đồng đội.

Những đóng góp ấy được ghi nhận bằng nhiều phần thưởng cao quý như Huân chương Kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Huân chương Giải phóng, Huân chương Chiến sĩ vẻ vang, cùng nhiều bằng khen, giấy khen.

Trở về quê hương với một trái tim chưa bao giờ ngừng cống hiến

Năm 1989, ông Nguyễn Hữu Chiến trở về địa phương với quân hàm Đại úy, là bệnh binh loại 2, tỷ lệ thương tật 61%.

Sau nhiều năm chiến đấu và công tác, cơ thể người lính đã mang những dấu tích của chiến tranh. Nhưng điều đặc biệt là trái tim và trí tuệ của ông vẫn cháy bỏng khát vọng cống hiến.

Nếu trước đây chiến trường là nơi ông chiến đấu, thì khi trở về, quê hương trở thành một “mặt trận” mới – nơi ông tiếp tục đóng góp bằng kinh nghiệm, trách nhiệm và sự tận tâm của mình.

Từ năm 1996 đến năm 2000, ông giữ chức Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã Hoằng Thành, dìu dắt thế hệ kế cận, động viên hội viên phát huy phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ, đồng thời truyền lửa, truyền lý tưởng và tinh thần trách nhiệm cho thế hệ trẻ.

Sau đó, ông chuyển sang công tác Phó Trưởng Công an xã, tiếp tục gắn bó với cơ sở trong một thời gian dài.

Người cán bộ xã hội tận tâm với cộng đồng

Không chỉ đảm nhiệm công tác chính quyền, ông Nguyễn Hữu Chiến còn dành nhiều tâm huyết cho các hoạt động xã hội.

Ông từng giữ nhiều chức danh như Chủ tịch Hội Chữ thập đỏ, Chủ tịch Hội Người tàn tật – Trẻ mồ côi, Chủ tịch Hội Nạn nhân chất độc da cam/dioxin, đồng thời là báo cáo viên xã Hoằng Thành trong 4 nhiệm kỳ.

Đặc biệt, trong thời gian giữ cương vị Chủ tịch Hội Chữ thập đỏ xã Hoằng Thành, ông đã dành nhiều tâm huyết cho công tác nhân đạo, từ thiện, chăm lo những hoàn cảnh khó khăn, những người yếu thế trong cộng đồng.

Những đóng góp ấy được ghi nhận bằng 06 Bằng khen của Hội Chữ thập đỏ Việt Nam và 03 Cờ luân lưu của Hội Chữ thập đỏ xã Hoằng Thành cũ.

Đằng sau những phần thưởng ấy là rất nhiều công việc âm thầm: vận động nguồn lực, kết nối những tấm lòng, thăm hỏi những hoàn cảnh khó khăn và tìm cách để sự sẻ chia đến được với những người cần nhất.

Người lính năm xưa trên chiến trường giờ đây vẫn chiến đấu, nhưng “vũ khí” của ông không còn là súng hay xe tăng. Đó là tấm lòng, trách nhiệm và sự sẻ chia với cộng đồng.

Tuổi cao nhưng trách nhiệm chưa bao giờ vơi

Năm 2024, ông Nguyễn Hữu Chiến tiếp tục được cán bộ, đảng viên và Nhân dân tín nhiệm bầu giữ chức Bí thư Chi bộ thôn 1, xã Hoằng Lộc.

Một lần nữa, người lính năm xưa lại đứng ở vị trí tiên phong.

Từ chiến trường đến đời thường, từ người lính xe tăng đến cán bộ cơ sở, con đường ông đi qua có thể thay đổi về nhiệm vụ, nhưng có một điều dường như chưa bao giờ thay đổi: tinh thần trách nhiệm và mong muốn được cống hiến.

Có lẽ với ông, làm cán bộ không đơn thuần là một chức danh. Đó là sự tin tưởng của Nhân dân, là trách nhiệm trước tập thể và cũng là cách để tiếp tục sống có ích sau những năm tháng đã dành cho đất nước.

Câu chuyện về ông Nguyễn Hữu Chiến vì thế không chỉ là câu chuyện về một người lính xe tăng từng đi qua nhiều chiến trường. Đó còn là câu chuyện về một người đã dành gần như trọn cuộc đời mình để phụng sự – từ Tổ quốc, quân đội đến quê hương và Nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn