Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH XE TĂNG TRONG CHIẾN DỊCH HỒ CHÍ MINH

Bài viết kể lại vai trò của kíp xe 363 trong những ngày cuối tháng 4 và rạng sáng 30.4.1975, khi đội hình tăng – bộ của ta tiến vào Sài Gòn. Từ cửa ngõ Trạm Bom, cầu Ghềnh đến Dinh Độc Lập, người lính tăng trở thành nhân chứng của giờ phút khép lại cuộc chiến dài nhất.

Hưng Yên07/01/2026Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến dịch mang tên Bác bắt đầu bằng những mệnh lệnh dồn dập. Cuối tháng 4.1975, đội hình tăng thiết giáp của Quân đoàn 4 được giao nhiệm vụ đánh chiếm Biên Hòa, cắt đứt các tuyến phòng thủ và phát triển vào nội đô Sài Gòn từ hướng đông. Ông Nguyễn Xuân Liêm nhớ rất rõ không khí trước giờ xuất kích: bản đồ trải trên nắp máy, các trục tiến được đánh dấu bằng bút chì mỡ; mỗi xe chỉ có một cơ số đạn vừa đủ cho vài giờ đột phá.

Ngày 26.4, trận đánh Trạm Bom diễn ra. Địch lợi dụng nhà ga, đường sắt, các dãy nhà xây kiên cố để lập ổ đề kháng. Pháo binh của chúng bắn chặn liên tục vào quốc lộ 1, các khẩu cao xạ bảo vệ sân bay Biên Hòa vẫn còn nguyên. 363 được lệnh cùng xe 366 bắn trực tiếp diệt các mục tiêu khống chế đối với cầu Ghềnh. Khi nòng pháo nhả những loạt đạn nổ phá mảnh vào ụ cát, bộ binh Trung đoàn 142 men theo hai bên đường sắt, dùng B40, lựu đạn quét từng gian nhà. Tăng dẫn đường, bộ binh làm chủ – đó là công thức của giờ phút quyết định.

Đêm 28.4, ta chiếm được cầu Ghềnh. Toàn mũi đông mở ra một hành lang để các lực lượng lớn cơ động về phía Thủ Đức, Hàng Xanh. Địch rút lui nhưng vẫn để lại nhiều bãi mìn chống tăng, tổ biệt động lẻ bắn tỉa trên các tầng cao. 363 nhiều lần phải bắn có lựa chọn, không được tùy tiện vì đạn rất ít. Người chỉ huy ngồi trong khoang thép hiểu rằng tác chiến đô thị khác hẳn rừng núi: chỉ một phát bắn nhầm có thể gây tổn thất cho dân.

Rạng sáng 30.4, khi đội hình 5 cánh quân đồng loạt tiến vào Sài Gòn, 363 nằm trong mũi cơ động trên đại lộ Thống Nhất. Trên máy thông tin, mệnh lệnh truyền đi rất ngắn: tiến nhanh, đánh trúng các mục tiêu then chốt, bảo vệ dân, giữ vững kỷ luật. Những chiếc M48, M113 của địch bị bỏ lại hoặc tan rã từng đoạn; nhưng ở vài góc phố, chúng vẫn cố chống trả bằng B41, bằng đại liên từ nóc nhà.

Ông Liêm kể rằng khi áp sát khu vực dinh, anh em trên xe phối hợp nhịp nhàng đến kỳ lạ. Lái xe cơ động từng nhịp ngắn, pháo thủ ưu tiên diệt mục tiêu trên cao, chiến sĩ 12,7 khóa các ngách. Dòng người đổ ra đường vẫy chào, còn kíp xe vẫn ở tư thế chiến đấu. Khoảnh khắc xe bạn húc đổ cổng dinh, cờ giải phóng tung trên nóc, người lính tăng mới thực sự dám tin rằng cuộc chiến 7 năm của riêng họ và 30 năm của dân tộc đã khép lại.

Chiến dịch Hồ Chí Minh không chỉ là chiến thắng quân sự. Đó còn là chiến thắng của bản lĩnh người chỉ huy, của trí tuệ hiệp đồng và của lòng nhân. Trong căn nhà nhỏ ở An Liêm nhiều năm sau, mỗi lần nhắc lại, ông Liêm đều bảo: tôi chỉ làm đúng bổn phận của một người lính tăng trong ngày Tổ quốc gọi tên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn