NGƯỜI LÍNH XỨ QUẢNG VÀ LỜI THỀ TRÊN ĐƯỜNG 9 TRƯỜNG SƠN
Sinh ra và lớn lên trên vùng đất nắng gió Quảng Bình—nơi dải đất miền Trung gánh hai đầu đất nước, người thanh niên Lê Ma Lương đã sớm mang trong mình tinh thần kiên cường của khúc ruột miền Trung gian lao mà anh dũng. Năm 1968, khi mới 15 tuổi, anh đã khai tăng tuổi để được lên đường nhập ngũ, mang theo ý chí sắt đá của thế hệ trẻ ra chiến trường Đường 9 – Trường Sơn.
Tại chiến dịch Đường 9 – Nam Lào xuân 1971, giữa lằn ranh sinh tử nơi đất đá bị cày xới bởi hàng ngàn tấn bom đạn, người lính trẻ miền Trung đã thể hiện bản lĩnh quả cảm phi thường. Trong trận đánh kiên cường trên chiến trường khốc liệt, mặc cho khói bom mịt mù và đạn pháo gầm rú liên hồi, Lê Ma Lương cùng đồng đội kiên quyết bám trụ từng công sự. Dù bị thương, anh vẫn nén đau, trực tiếp cầm súng B40 xông lên tiêu diệt nhiều xe thiết giáp và hỏa điểm địch, giữ vững trận địa và tiếp thêm khí thế chiến đấu cho toàn đơn vị.
Chính trong những ngày tháng gian khổ và oanh liệt ấy, câu nói đanh thép của người chiến sĩ Quảng Bình đã ra đời và lan tỏa khắp các chiến hào: "Cuộc đời đẹp nhất là trên mặt trận chống kẻ thù". Lời tuyên ngôn mộc mạc nhưng tràn đầy khí phách ấy không chỉ là lý tưởng sống của riêng anh, mà đã trở thành ngọn đuốc soi đường, tiếp thêm sức mạnh cho hàng triệu thanh niên Việt Nam xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước.
Với những chiến công hiển hách trên chiến trường, khi mới 18 tuổi, người lính miền Trung Lê Ma Lương đã vinh dự được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Câu chuyện của anh mãi là minh chứng sáng ngời cho khí tiết, lòng yêu nước và tinh thần cống hiến không ngần ngại của những người con miền Trung trong những năm tháng hoa lửa.



