"Người lĩnh xướng dàn thơ chống Mỹ"
Đường Trường Sơn chống Mỹ-“Đường mòn Hồ Chí Minh”-“Trận đồ bát quái xuyên rừng rậm”-đã là con đường huyền thoại bậc nhất trong các con đường chiến tranh trên thế gian này.
“Đó không chỉ là con đường tiếp tế, nó là biểu tượng của cả cuộc chiến tranh Việt Nam” (Van Geirt).
Đó là con đường mà cả 3 đời Tổng thống Mỹ: Lyndon Baines Johnson, Richard Milhous Nixon, Gerald Rudolph Ford đã đụng phải và đều muốn quên đi!
Con đường ấy cũng sinh ra một nhà thơ được cả cộng đồng Trường Sơn chống Mỹ, rồi cả nước, yêu quý. Hầu như không một cán bộ, chiến sĩ quân đội hay thanh niên xung phong nào ngày ấy không thuộc ít dòng thơ, ít bài thơ của anh.
Nhà thơ ấy là Phạm Tiến Duật (1941-2007).
Năm 1969, Phạm Tiến Duật được trao giải nhất cuộc thi thơ của Tuần báo Văn nghệ, Hội Nhà văn Việt Nam.
Trung tướng Đồng Sỹ Nguyên nói: “Thơ Duật có sức mạnh bằng nhiều tiểu đoàn vận tải”.
Xuân Diệu bảo: “Lão ô bách tuế không bằng phượng hoàng sơ sinh” (Quạ già trăm tuổi không bằng phượng hoàng vừa sinh).
Chế Lan Viên viết: “Phạm Tiến Duật là một hiện tượng lớn, là người cách tân thơ, là người khai mở một thi pháp, rất nhiều năm sau sẽ khó có thể thấy”.
Hữu Thỉnh: “Dưới bầu trời sinh tử của chiến tranh, Phạm Tiến Duật đã đưa thơ chống Mỹ lên đến đỉnh cao”.
Phạm Tiến Duật đã được trao Giải thưởng Nhà nước và Giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học, nghệ thuật.
Ngưỡng vọng Trường Sơn chống Mỹ, hãy cùng đọc lại một số bài thơ của “Con chim lửa Trường Sơn” ngày ấy!
Tiếng bom ở Seng Phan
Tôi từ xa Seng Phan
Nghe bom dội đêm ngày
Âm i tiếng tàu bay
Vọng vào trí nhớ
Tôi đến gần Seng Phan
Nghe cây ầm ầm đổ
Cốc chén chẳng nằm yên
Lung lay cả ngọn đèn
Tiếng bom như tiếng thú
Tôi đứng giữa Seng Phan
Cao hơn tiếng bom là khe núi tiếng đàn
Tiếng mìn công binh đánh đá
Tiếng điếu cày rít lên thong thả...
Tiếng oai nghiêm xe rú máy trên đường
Thế đấy, giữa chiến trường
Nghe tiếng bom rất nhỏ.
Đèo Ngang
Pháo tàu địch đêm đêm nhằm bắn
Đèo vẫn nguyên lành nằm với biển reo
Nhà như lá đa đậu lưng chừng núi
Sông suối từ đâu rơi xuống chân đèo
Đèo nhằm hướng Nam, đường nhằm hướng Nam
Xe đạn cũng nhằm hướng Nam, vượt dốc
Bao nhiêu người làm thơ Đèo Ngang
Mà không biết con đèo chạy dọc.
Nhớ
(Lời một chiến sĩ lái xe)
Cái vết thương xoàng mà đi viện
Hàng còn chờ đó, tiếng xe reo...
Nằm ngửa nhớ trăng, nằm nghiêng nhớ bến
Nôn nao ngồi dậy nhớ lưng đèo.
Bài thơ về tiểu đội xe không kính
Không có kính không phải vì xe không có kính
Bom giật, bom rung kính vỡ đi rồi
Ung dung buồng lái ta ngồi,
Nhìn đất, nhìn trời, nhìn thẳng
Nhìn thấy gió vào xoa mắt đắng
Nhìn thấy con đường chạy thẳng vào tim
Thấy sao trời và đột ngột cánh chim
Như sa, như ùa vào buồng lái
Không có kính, ừ thì có bụi
Bụi phun tóc trắng như người già
Chưa cần rửa, phì phèo châm điếu thuốc
Nhìn nhau mặt lấm cười ha ha.
Không có kính, ừ thì ướt áo
Mưa tuôn, mưa xối như ngoài trời
Chưa cần thay, lái trăm cây số nữa
Mưa ngừng, gió lùa, mau khô thôi
Những chiếc xe từ trong bom rơi
Ðã về đây họp thành tiểu đội
Gặp bè bạn suốt dọc đường đi tới
Bắt tay qua cửa kính vỡ rồi.
Bếp Hoàng Cầm ta dựng giữa trời
Chung bát đũa nghĩa là gia đình đấy
Võng mắc chông chênh đường xe chạy
Lại đi, lại đi, trời xanh thêm
Không có kính, rồi xe không có đèn
Không có mui xe, thùng xe có xước
Xe vẫn chạy vì miền Nam phía trước
Chỉ cần trong xe có một trái tim.



