Người Lính xuyên Đêm
Sự hy sinh thầm lặng của người lính là để đồng đội được sống.
Trên một ngọn đồi nhỏ, giữa màn sương lạnh, Lâm nhận nhiệm vụ gác đêm. Đồng đội của anh vừa hành quân suốt hai ngày nên ai cũng kiệt sức.
Cả đơn vị ngủ say trong căn hầm nhỏ.
Chỉ có Lâm ngồi bên ngoài, khẩu súng đặt trên đầu gối.
Đêm rừng tĩnh lặng đến mức anh nghe rõ tiếng côn trùng và tiếng lá rơi.
Khoảng gần sáng, Lâm bỗng thấy một ánh đèn yếu từ xa. Anh lập tức cảnh giác. Qua ống nhòm, anh nhận ra một toán lính đang tiến gần vị trí đơn vị.
Nếu họ đến gần thêm, cả tiểu đội đang ngủ sẽ bị bất ngờ.
Lâm biết mình chỉ có một lựa chọn.
Anh nổ súng.
Phát súng đầu tiên phá tan sự yên tĩnh của khu rừng. Toán lính phía xa lập tức bắn trả. Lâm vừa bắn vừa lùi để kéo họ về phía mình.
Tiếng súng đánh thức cả đơn vị. Khi họ chạy ra hỗ trợ, đối phương đã bị chặn lại và rút lui.
Nhưng khi đồng đội tìm thấy Lâm, anh đã bị thương nặng.
Trước khi nhắm mắt, Lâm chỉ nói một câu rất khẽ:
“May quá… mọi người vẫn an toàn.”



