Người linhd giữ bến sông Thạch Hãn
Câu chuyện kể về một chiến sĩ giao liên đã hy sinh khi đưa thương binh vượt sông Thạch Hãn trong mùa hè năm 1972.
Cựu chiến binh Nguyễn Văn Mão, sinh năm 1951, từng là chiến sĩ giao liên làm nhiệm vụ tại khu vực sông Thạch Hãn, Quảng Trị năm 1972. Ông kể rằng trong những ngày chiến sự ác liệt ở Thành cổ Quảng Trị, sông Thạch Hãn là con đường quan trọng để đưa bộ đội vào trận địa và chuyển thương binh ra phía sau.
Theo lời ông Mão, việc vượt sông thường diễn ra vào ban đêm bằng thuyền nhỏ hoặc bè tạm vì ban ngày khu vực này luôn bị pháo và máy bay đánh phá.
Ông nhớ nhất đêm ngày 11 tháng 9 năm 1972. Hôm đó, sau một trận đánh lớn ở phía trong Thành cổ, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ đưa một nhóm thương binh vượt sông sang bờ bắc.
Trong tổ giao liên của ông có một chiến sĩ tên Trần Văn Duy, quê ở Quảng Bình, mới 22 tuổi. Duy là người bơi rất giỏi và rất quen thuộc với từng khúc sông, từng bãi cát ở Thạch Hãn.
Ông Mão kể rằng đêm hôm ấy nước sông chảy xiết vì vừa có mưa lớn ở thượng nguồn. Trên bờ, pháo vẫn nổ liên tục, từng đợt pháo sáng chiếu trắng cả mặt sông.
Duy là người trực tiếp chèo chiếc thuyền nhỏ chở bốn thương binh sang bờ bên kia. Anh luôn dặn mọi người nằm thấp xuống để tránh bị phát hiện.
Khi thuyền đi được gần giữa sông, một loạt pháo bất ngờ rơi xuống rất gần. Nước bắn tung lên khiến chiếc thuyền chao đảo mạnh.
Ông Mão kể rằng một thương binh bị rơi xuống nước vì sức ép của vụ nổ. Không chần chừ, Duy lập tức nhảy xuống sông kéo người đó trở lại thuyền.
Nhờ có anh, chiếc thuyền vẫn tiếp tục đi được về phía bờ bên kia.
Nhưng đúng lúc chỉ còn cách bờ vài chục mét, một quả pháo khác lại rơi xuống gần chiếc thuyền. Khi đồng đội bơi tới nơi, họ thấy các thương binh đều đã được cứu, còn Duy thì không còn nữa.
Nhiều năm sau, mỗi lần đứng bên bờ sông Thạch Hãn, ông Nguyễn Văn Mão vẫn nhớ đến hình ảnh người chiến sĩ trẻ tuổi nhảy xuống dòng nước đen để cứu đồng đội. Với ông, Duy mãi mãi là người lính giữ bến sông trong những ngày Quảng Trị đỏ lửa



