NGƯỜI LUÔN NGHE THẤY MỘT CÂU CHƯA KẾT THÚC
Trong trí nhớ anh…
có một câu nói.
Luôn bị cắt ngang.
“Sau này… nếu còn sống… thì…”
Rồi im lặng.
Không bao giờ có phần sau.
Anh đã cố nhớ.
Rất nhiều lần.
Đã tưởng tượng.
Đã đoán.
Nhưng không bao giờ chắc.
Nhiều năm sau…
anh vẫn nghe câu đó.
Ở những lúc không ngờ nhất.
Khi ăn.
Khi ngủ.
Khi nhìn con.
Một lần, anh tự nói tiếp:
“...thì chúng ta sẽ sống thật tốt.”
Nhưng ngay lập tức…
anh biết…
đó không phải là điều người kia định nói.
Và từ đó…
anh không dám tự hoàn thành câu nói ấy nữa.



