Cựu chiến binh

Người Mang Ánh Sáng Qua Đêm Dài

“Người Mang Ánh Sáng Qua Đêm Dài” kể về Bùi Hữu Phúc (sinh năm 1948, quê Hà Bắc, Hải Phòng) nhập ngũ năm 1966. Là người lính quân y, anh dũng cảm cứu chữa đồng đội giữa bom đạn, mang lại sự sống và hy vọng trong những năm tháng thời hoa lửa.

Hải Phòng01/04/2026Đặng Công Hinh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hà Bắc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1966, Bùi Hữu Phúc—chàng trai mười tám tuổi quê xã Hà Bắc, thành phố Hải Phòng—lên đường nhập ngũ. Anh rời quê vào một buổi sáng còn đẫm sương, khi tiếng gà gáy chưa dứt, mang theo trong tim mình hình ảnh mái nhà nhỏ và con đường làng thân thuộc. Phúc là người hiền lành, ít nói, nhưng luôn chăm chỉ và trách nhiệm. Khi đất nước cần, anh không do dự. Với anh, ra đi không phải là lựa chọn, mà là điều tất yếu của một người con sinh ra trong thời loạn. Anh được biên chế vào đơn vị y tá chiến trường. Công việc của anh không phải cầm súng xung phong, mà là cứu chữa những người bị thương giữa bom đạn. Nhưng chính vì vậy, anh thường xuyên có mặt ở những nơi nguy hiểm nhất. Những ngày đầu, Phúc học cách băng bó, cầm máu, khiêng cáng dưới làn đạn. Đôi tay từng quen với việc đồng áng giờ đây phải đối mặt với những vết thương, với máu và nước mắt. Một trận đánh ác liệt diễn ra trong một khu rừng rậm. Đạn nổ liên hồi, tiếng kêu cứu vang lên khắp nơi. Phúc ôm túi cứu thương, lao vào giữa làn khói lửa. Anh cúi xuống bên một đồng đội bị thương nặng, nhanh chóng băng bó, cố cầm máu. Đạn vẫn rít qua đầu, đất đá tung lên, nhưng anh không rời vị trí. “Kéo cáng!” — anh gọi. Cùng đồng đội, anh đưa người bị thương ra khỏi khu vực nguy hiểm. Nhưng chưa kịp nghỉ, anh lại quay trở lại, tiếp tục tìm kiếm những người còn nằm lại. Có lúc, kiệt sức, anh phải tựa vào thân cây, thở gấp. Nhưng rồi lại đứng dậy, tiếp tục công việc. Bởi anh biết, mỗi phút chậm trễ có thể là ranh giới giữa sự sống và cái chết. Đêm hôm đó, khi trận đánh kết thúc, Phúc ngồi lặng bên những người bị thương. Dưới ánh đèn dầu leo lét, anh vẫn tiếp tục chăm sóc, thay băng, kiểm tra từng người. Một đồng đội nắm tay anh, nói khẽ:
“Nhờ cậu… tôi mới còn sống.” Phúc chỉ mỉm cười, không nói gì. Những năm tháng sau đó, anh vẫn lặng lẽ làm công việc của mình—đi qua những trận đánh, mang theo túi cứu thương và một trái tim không biết mệt mỏi. Trong ba lô của anh luôn có một chiếc khăn tay trắng—mẹ anh đưa ngày lên đường. Dù đã nhuốm màu thời gian, anh vẫn giữ nó cẩn thận, như giữ một phần quê hương bên mình. Bùi Hữu Phúc không trực tiếp làm nên chiến thắng bằng súng đạn, nhưng anh là người giữ lại sự sống, giữ lại những người lính để họ tiếp tục chiến đấu. Giữa những năm tháng hoa lửa, anh như một ánh sáng nhỏ—len lỏi qua đêm dài khốc liệt, mang theo hy vọng và sự sống. Và chính ánh sáng ấy đã làm nên một phần thầm lặng nhưng vô cùng quý giá của chiến tranh—nơi lòng nhân ái vẫn tồn tại giữa bom đạn khắc nghiệt nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn