Bài viết

Người Mang Hạt Giống

Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi cái ăn còn thiếu thốn, Đinh Văn Phúc – một chiến sĩ trẻ – đã mang theo bên mình những hạt giống nhỏ như mang theo hy vọng về ngày mai. Câu chuyện qua lời kể của một nhân chứng cho thấy sức sống bền bỉ và niềm tin vào tương lai ngay cả trong hoàn cảnh khó khăn nhất.

Ninh Bình24/04/2026Bùi Thị Thanh Phương (Chi đoàn trường MN Gia Vân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Thị Vân, từng tham gia dân quân tại một vùng quê nơi chiến sự thường xuyên xảy ra. Trong những ngày tháng ấy, tôi đã gặp Phúc – một người lính khiến tôi nhớ mãi không quên.

Phúc không giống những người khác. Ngoài ba lô và vật dụng cần thiết, cậu luôn mang theo một túi nhỏ. Ban đầu tôi tưởng đó là đồ cá nhân, nhưng một lần tình cờ, tôi thấy bên trong là những hạt giống – có hạt rau, hạt đậu, cả vài hạt ngô.

Tôi ngạc nhiên hỏi:
“Giữa lúc này, cậu mang theo mấy thứ này làm gì?”

Phúc cười, ánh mắt sáng lên:
“Để trồng. Ở đâu có đất là mình gieo. Có thể mình không kịp thấy cây lớn, nhưng người khác sẽ thấy.”

Câu trả lời giản dị mà khiến tôi suy nghĩ rất lâu.

Những lúc dừng chân, nếu có khoảng đất trống, Phúc lại tranh thủ vun đất, gieo hạt. Có hôm trời nắng gắt, có hôm mưa dầm, cậu vẫn kiên trì như vậy. Nhiều người trêu:

“Chiến tranh thế này, trồng làm gì cho phí công!”

Phúc chỉ cười:
“Đất còn, người còn, thì cây sẽ mọc thôi.”

Một lần, đơn vị chúng tôi cùng nhau dựng lại một khu làng bị tàn phá. Trong khi mọi người lo sửa nhà, dọn dẹp, Phúc lặng lẽ tìm một góc đất bên bờ ao, gieo xuống những hạt giống của mình.

Tôi đứng nhìn, hỏi:
“Cậu nghĩ cây sẽ mọc thật à?”

Phúc đáp:
“Chắc chắn sẽ mọc. Vì người ta sẽ chăm nó.”

Rồi một ngày, đơn vị Phúc rời đi.

Thời gian trôi qua, chiến tranh dần lắng xuống. Vài năm sau, tôi quay lại khu đất năm xưa. Điều khiến tôi bất ngờ là nơi Phúc từng gieo hạt giờ đã thành một vườn nhỏ xanh tốt. Rau, đậu, cả những cây ngô cao ngang đầu người.

Người dân trong làng kể:
“Hồi trước có một cậu bộ đội trồng mấy hạt đầu tiên. Tụi tôi thấy vậy nên giữ lại, chăm sóc dần dần thành ra như thế này.”

Tôi đứng lặng giữa khu vườn, chợt hiểu rằng những hạt giống Phúc gieo không chỉ là cây trái, mà còn là niềm tin.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người Mang Hạt Giống | Câu chuyện thời hoa lửa