Người Mang Hòm Thư Ra Trận Tuyến
Những năm chiến tranh chống Mỹ, tại một đơn vị bộ đội đóng ở chiến trường Khe Sanh có một chiến sĩ quê Khánh Thiện làm nhiệm vụ quân bưu. Công việc của anh là chuyển thư từ giữa hậu phương và tiền tuyến, mang những lá thư của gia đình tới tận tay các chiến sĩ đang chiến đấu ngoài mặt trận.
Chiếc hòm thư gỗ nhỏ luôn được anh đeo sau lưng mỗi lần lên đường. Trong đó không chỉ có thư nhà mà còn có ảnh gia đình, vài gói quà nhỏ và những dòng nhắn gửi từ quê hương. Với nhiều người lính, đó là thứ quý giá nhất giữa những ngày bom đạn và thiếu thốn.
Con đường đưa thư thường xuyên đi qua các cánh rừng bị bom cày xới và những quả đồi còn khét mùi thuốc súng. Ban ngày máy bay địch quần thảo liên tục nên anh chủ yếu di chuyển vào sáng sớm hoặc chiều tối. Có những đoạn đường vừa đi qua hôm trước thì hôm sau đã biến thành hố bom sâu hoắm.
Một buổi chiều cuối năm, anh nhận nhiệm vụ mang gấp thư và thuốc men tới một đơn vị đang đóng trên điểm cao. Trời mưa phùn lạnh buốt, sương mù phủ kín lối đi khiến đường núi càng khó di chuyển. Dù chiếc hòm thư nặng trĩu sau lưng, anh vẫn bước thật nhanh vì biết nhiều người đang mong tin nhà.
Khi đi gần tới chân đồi thì bất ngờ pháo địch từ xa bắn tới. Tiếng nổ vang dội làm đất đá tung lên khắp nơi. Anh lập tức ôm chặt chiếc hòm thư rồi lao xuống một hố đất ven đường tránh đạn. Chờ loạt pháo ngớt đi, anh lại tiếp tục men theo giao thông hào để lên điểm cao.
Đến nơi, nhiều chiến sĩ ùa ra khi biết có thư từ hậu phương gửi tới. Có người xúc động cầm lá thư đã nhàu vì mưa đọc đi đọc lại nhiều lần dưới ánh đèn dầu. Một chiến sĩ trẻ nhận được tấm ảnh của mẹ già liền lặng người rất lâu rồi cẩn thận cất vào túi áo ngực.
Nhìn niềm vui của đồng đội, anh quên hết mệt nhọc của quãng đường vừa trải qua. Anh hiểu rằng giữa chiến tranh khốc liệt, những lá thư nhỏ bé ấy chính là nguồn động viên giúp người lính có thêm niềm tin và sức mạnh để tiếp tục chiến đấu.
Sau ngày đất nước hòa bình, người lính quân bưu quê Khánh Thiện trở về quê hương với chiếc hòm thư cũ đã sờn góc vẫn được giữ gìn cẩn thận. Ông thường nói rằng mình không trực tiếp lập chiến công lớn, nhưng được làm người mang tin yêu từ hậu phương đến chiến trường đã là niềm tự hào suốt cuộc đời.



