NGƯỜI MANG HÒN ĐÁ NHỎ
NGƯỜI MANG HÒN ĐÁ NHỎ
Anh Hinh có một thói quen rất lạ. Trong túi áo anh lúc nào cũng giữ một hòn đá nhỏ màu xám nhẵn bóng.
Đó là viên đá anh nhặt bên bờ suối quê nhà trước ngày nhập ngũ.
Đồng đội nhiều lần hỏi vì sao giữ một hòn đá vô tri suốt những năm chiến tranh như vậy.
Anh chỉ cười:
“Cầm nó thấy như đang ở gần nhà.”
Giữa bom đạn khốc liệt, người lính đôi khi cần một thứ gì đó nhỏ bé để giữ lòng mình bình yên.
Những đêm nghỉ chân trong rừng, anh thường lấy viên đá ra lau sạch rồi cất lại cẩn thận.
Một lần, đơn vị bị lạc giữa vùng rừng núi sau trận bom lớn. Đường hành quân bị đất đá vùi lấp hoàn toàn.
Nhiều người bắt đầu hoang mang.
Anh Hinh là người bình tĩnh nhất.
Anh đi dò từng lối nhỏ giữa rừng để tìm đường cho đồng đội.
Suốt cả đêm, anh dẫn mọi người vượt qua những sườn dốc trơn trượt trong mưa lạnh.
Khi gần ra khỏi khu vực nguy hiểm, pháo địch bất ngờ bắn tới.
Anh Hinh quay lại hỗ trợ những người đi sau cùng.
Đó cũng là lần cuối đồng đội nhìn thấy anh.
Sau chiến tranh, người ta tìm được viên đá nhỏ trong túi áo anh.
Nó vẫn nhẵn bóng như ngày nào, như mang theo cả ký ức quê hương của một người lính trẻ mãi mãi nằm lại giữa đại ngàn.



