Khác

NGƯỜI MANG KÝ ỨC THẠCH HÃN ĐẾN HÔM NAY

Lào Cai03/07/2026Đoàn Phường Văn Phú (Đoàn Phường Văn Phú)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, chiến trường Quảng Trị năm 1972 là một trong những nơi khốc liệt nhất. Thành cổ Quảng Trị và dòng sông Thạch Hãn đã chứng kiến sự hy sinh của hàng vạn chiến sĩ từ khắp mọi miền đất nước. Khi tìm hiểu về những nhân chứng còn sống của giai đoạn lịch sử ấy, tôi đặc biệt ấn tượng với cựu chiến binh Lê Bá Dương, người đã dành nhiều năm cuộc đời để gìn giữ ký ức về đồng đội và những người đã nằm lại trên mảnh đất Quảng Trị.

Lê Bá Dương sinh năm 1948 tại Quảng Trị. Năm 1972, khi cuộc chiến bước vào giai đoạn ác liệt, ông tham gia chiến đấu tại chiến trường quê hương. Những ngày tháng ấy đã để lại trong ông những ký ức không thể nào quên về bom đạn, về sự mất mát và về tình đồng đội thiêng liêng giữa những người lính trẻ.

Mùa hè năm 1972, Thành cổ Quảng Trị trở thành tâm điểm của cuộc chiến. Trong suốt 81 ngày đêm, nơi đây hứng chịu lượng bom đạn khổng lồ. Các đơn vị chiến đấu liên tục được bổ sung quân số nhưng cũng phải đối mặt với tổn thất rất lớn. Dòng sông Thạch Hãn trở thành tuyến đường vận chuyển bộ đội, lương thực, đạn dược và cũng là nơi chứng kiến biết bao sự hy sinh.

Lê Bá Dương là một trong những người trực tiếp trải qua những ngày tháng ấy. Ông từng chứng kiến nhiều đồng đội vừa đặt chân sang bờ nam sông Thạch Hãn đã vĩnh viễn nằm lại. Có những người lính tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp viết hết lá thư gửi gia đình đã phải hy sinh giữa làn bom đạn. Những hình ảnh ấy theo ông suốt nhiều thập niên sau chiến tranh.

Điều khiến tôi xúc động nhất là cách ông gìn giữ ký ức về đồng đội. Sau ngày đất nước thống nhất, thay vì để những kỷ niệm ấy chìm vào quên lãng, ông đã dành nhiều thời gian tham gia các hoạt động tri ân liệt sĩ và giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ. Ông thường kể lại những câu chuyện về chiến trường Quảng Trị để mọi người hiểu rõ hơn giá trị của hòa bình hôm nay.

Tên tuổi của Lê Bá Dương còn gắn liền với những câu thơ được nhiều người biết đến khi nhắc về sông Thạch Hãn:

"Đò lên Thạch Hãn ơi chèo nhẹ,
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm..."

Những câu thơ ấy không chỉ là nỗi nhớ đồng đội mà còn là lời nhắc nhở về sự hy sinh của hàng ngàn chiến sĩ đã ngã xuống vì độc lập dân tộc. Mỗi lần đọc những dòng thơ ấy, tôi lại cảm nhận rõ hơn sự mất mát mà chiến tranh đã để lại.

Qua câu chuyện của Lê Bá Dương, tôi hiểu rằng có những người không nổi tiếng bởi những chiến công vang dội, nhưng lại có vai trò quan trọng trong việc lưu giữ ký ức lịch sử. Nhờ những nhân chứng như ông, thế hệ trẻ hôm nay có cơ hội hiểu sâu sắc hơn về những năm tháng chiến tranh và những hy sinh của cha anh đi trước.

Điều đáng quý ở ông không chỉ là những trải nghiệm chiến tranh mà còn là tấm lòng đối với đồng đội. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ mùa hè đỏ lửa năm 1972, nhưng ông vẫn luôn nhắc về những người đã ngã xuống với sự trân trọng và biết ơn sâu sắc. Đó là một tình cảm đẹp mà không phải ai cũng có thể gìn giữ được lâu dài như vậy.

Ngày nay, khi đứng trước dòng sông Thạch Hãn yên bình, ít ai có thể hình dung nơi đây từng là chiến trường khốc liệt. Chính vì thế, những câu chuyện của Lê Bá Dương càng trở nên quý giá. Chúng giúp chúng ta hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương của các thế hệ đi trước.

Đối với tôi, Lê Bá Dương không chỉ là một cựu chiến binh mà còn là một người giữ lửa ký ức. Cuộc đời ông là cầu nối giữa quá khứ và hiện tại, giúp thế hệ trẻ thêm trân trọng lịch sử dân tộc. Những câu chuyện ông kể sẽ còn được truyền lại như một phần của thời hoa lửa, để nhắc nhở mỗi người Việt Nam về giá trị của hòa bình và lòng biết ơn đối với những người đã hy sinh vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn