NGƯỜI MANG MỘT CÂY ĐÀN VỀ QUÊ
Ông Vũ từng chơi đàn guitar.
Cây đàn theo ông nhiều năm.
Nó không mới.
Thân đàn có vài vết xước.
Nhưng âm thanh vẫn tốt.
Ngày trở về quê, ông mang theo cây đàn.
Tối đầu tiên, ông ngồi trước sân.
Mấy người hàng xóm sang.
Ông chơi vài bài.
Trẻ con ngồi nghe.
Người lớn cũng ngồi.
Không ai nói nhiều.
Chỉ có tiếng đàn.
Từ đó, mỗi tối ông thường chơi.
Có khi vài bài dân ca.
Có khi những bài hát về quê hương.
Một cậu bé trong làng thích cây đàn.
Ông cho cậu mượn.
Cậu tập.
Ban đầu tiếng đàn rất vụng.
Ông kiên nhẫn chỉ.
Nhiều năm sau, cậu bé trở thành nhạc công.
Mỗi lần về quê, anh đều tìm ông.
Ông đã già.
Nhưng vẫn nhận ra tiếng đàn.
Anh nói nếu ngày ấy ông không cho mượn đàn thì có lẽ mình không theo âm nhạc.
Ông cười.
Ông bảo mình chỉ đưa cho cháu một cây đàn.
Còn việc cháu đi được bao xa là do cháu.
Cây đàn cũ cuối cùng được ông tặng lại cho người học trò.
Ông nói hãy để nó tiếp tục được chơi.
Một món đồ nếu chỉ cất trong tủ thì chỉ còn là kỷ vật.
Nhưng nếu tiếp tục tạo ra âm thanh, nó sẽ tiếp tục sống.
Cây đàn rời khỏi ngôi nhà.
Nhưng tiếng đàn của nó vẫn còn vang ở những nơi khác.



