Bài viết

NGƯỜI MANG MÙI KHÓI BẾP ĐIỆN BIÊN TRONG KÝ ỨC

An Giang25/06/2026Đoàn trường THCS và THPT Võ Văn Kiệt (Đoàn trường THCS và THPT Võ Văn Kiệt)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Ký ức của chiến tranh đôi khi không bắt đầu bằng tiếng súng, mà bắt đầu từ một nắm cơm vắt, một đôi dép cao su và lời hẹn ngày chiến thắng."

Trên chiếc bàn gỗ nhỏ trong căn nhà của cựu chiến binh Nguyễn Văn Thiện là tấm ảnh đen trắng chụp những người lính Điện Biên năm nào. Mỗi lần ngắm bức ảnh ấy, ông lại nhớ đến tuổi đôi mươi của mình – tuổi thanh xuân đã gửi lại giữa núi rừng Tây Bắc. Năm 1953, khi vừa bước sang tuổi mười chín, chàng thanh niên Nguyễn Văn Thiện lên đường nhập ngũ. Khi ấy, ông không nghĩ mình sẽ trở thành một phần của chiến dịch được cả thế giới biết đến sau này – Chiến dịch Điện Biên Phủ.

Ông từng kể trong một cuộc gặp gỡ với thế hệ trẻ:

"Ngày đó chúng tôi chỉ có một suy nghĩ, phải đánh thắng để đất nước được độc lập."

Những ngày hành quân lên Tây Bắc là chuỗi ngày gian khổ không thể nào quên. Bộ đội phải vượt núi, băng rừng, kéo pháo bằng tay qua những con dốc trơn trượt. Có những đêm rét buốt, anh em chỉ có một manh áo mỏng, chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm.

Ông nhớ nhất là tình đồng đội.

"Có người bị sốt vẫn nhất quyết không ở lại phía sau. Ai cũng sợ mình không kịp có mặt trong trận đánh."

Ngày 13/3/1954, chiến dịch Điện Biên Phủ chính thức mở màn. Trong suốt 56 ngày đêm, quân và dân ta chiến đấu kiên cường giữa mưa bom, bão đạn. Đến chiều ngày 7/5/1954, lá cờ "Quyết chiến – Quyết thắng" tung bay trên nóc hầm của tướng Christian de Castries, khép lại một trong những chiến thắng vĩ đại nhất của dân tộc.

Nhắc đến thời khắc ấy, ánh mắt người cựu chiến binh vẫn ánh lên niềm xúc động:

"Chúng tôi ôm chầm lấy nhau. Có người cười, có người khóc. Nhiều đồng đội không còn để chứng kiến giây phút chiến thắng."

Hơn bảy mươi năm đã trôi qua, người lính năm xưa nay mái tóc đã bạc trắng. Nhưng ký ức về Điện Biên vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí ông – từ những đêm kéo pháo, những bữa cơm vội bên chiến hào đến hình ảnh của những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Mỗi khi gặp gỡ thanh niên, ông thường nhắn nhủ:

"Các cháu sinh ra trong hòa bình phải biết quý trọng hòa bình. Đất nước hôm nay được đánh đổi bằng máu và tuổi trẻ của biết bao người." Có lẽ, điều quý giá nhất mà những nhân chứng lịch sử như ông để lại không chỉ là những câu chuyện về chiến tranh, mà còn là bài học về lòng yêu nước, về tinh thần đoàn kết và ý chí không bao giờ khuất phục của dân tộc Việt Nam.

"Thời gian có thể làm phai màu những bức ảnh cũ, nhưng không thể làm mờ đi ký ức của một thế hệ đã dành cả tuổi xuân để viết nên trang sử vàng của Tổ quốc."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn