Bài viết

NGƯỜI MANG NƯỚC

Ninh Bình15/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa rừng Trường Sơn, nước quý hơn cả lương thực.

Đơn vị của Quân đóng ở một điểm cao, xa suối. Mỗi ngày, anh phải đi gần 5km đường rừng để gùi nước về cho cả tổ.

– “Mệt không?” – đồng đội hỏi.

Quân cười:
– “Mệt chứ. Nhưng không có nước thì còn mệt hơn.”

Chiếc gùi sau lưng nặng trĩu. Con đường dốc trơn, nhiều đoạn phải bám rễ cây mà leo.

Một hôm, trên đường về, Quân gặp một thương binh đang khát nước. Người lính ấy môi khô nứt, ánh mắt lạc đi.

Không nghĩ nhiều, Quân tháo bi đông, đưa cho anh.

– “Uống đi.”

– “Còn cậu…?”

– “Tôi còn về được.”

Người lính uống từng ngụm nhỏ, như sợ hết.

Quân nhìn, không nói gì.

Khi về đến đơn vị, nước chỉ còn một nửa.

Anh bị phê bình vì không đảm bảo đủ.

Quân im lặng.

Nhiều năm sau, trong một buổi gặp mặt cựu chiến binh, có một người đàn ông đến bắt tay anh.

– “Anh còn nhớ tôi không?”

Quân lắc đầu.

Người ấy cười:
– “Tôi là người đã uống nước của anh… ngày đó.”

Quân sững lại.

Người đàn ông nói tiếp:
– “Nếu không có anh… tôi đã không còn ngồi đây.”

Quân nhìn vào đôi mắt ấy – đầy sự sống.

Anh chợt hiểu, đôi khi, một giọt nước… có thể cứu cả một cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn