Người mang nước
Người mang nước
Giữa những ngày hành quân khắc nghiệt, nước trở thành thứ quý giá nhất. Đơn vị đi qua một khu rừng khô, nhiều ngày liền không tìm thấy nguồn nước. Ai cũng khát, môi nứt nẻ, bước chân trở nên nặng nề.
Trong hoàn cảnh ấy, một người lính được giao nhiệm vụ đi tìm nước cho đơn vị. Anh mang theo chiếc bi đông rỗng, lặng lẽ tách khỏi hàng quân. Con đường anh đi không có lối mòn, chỉ toàn cây rừng và đá sỏi.
Sau nhiều giờ tìm kiếm, cuối cùng anh cũng phát hiện một khe nước nhỏ chảy ra từ vách đá. Nước rất ít, từng giọt nhỏ xuống chậm rãi. Anh kiên nhẫn hứng từng giọt vào bi đông. Mất rất lâu mới đầy được một nửa.
Khi quay trở lại, trời đã gần tối. Đồng đội nhìn thấy anh, ánh mắt ai cũng sáng lên. Anh không uống trước mà đưa nước cho những người yếu nhất. Mỗi người chỉ một ngụm nhỏ, nhưng ai cũng cảm thấy như được tiếp thêm sức sống.
Đêm đó, cả đơn vị ngủ ngon hơn. Không phải vì đã đủ nước, mà vì họ biết vẫn có người luôn nghĩ cho mình. Sau chiến tranh, người lính ấy không nhớ rõ bao nhiêu trận đánh đã đi qua, nhưng luôn nhớ rõ ngày mình mang nước về.
Một việc làm nhỏ, nhưng trở thành ký ức lớn. Một câu chuyện giản dị nhưng đầy ý nghĩa của thời hoa lửa.


