Người Mang Nước Cho Đồng
Người Mang Nước Cho Đồng
Mùa hạn năm ấy kéo dài bất thường.
Nhiều ruộng lúa bắt đầu nứt nẻ.
Cả làng lo lắng.
Ông Hòa được giao nhiệm vụ trông coi trạm bơm.
Suốt nhiều tuần liền, ông gần như không có ngày nghỉ.
Ban ngày kiểm tra máy móc.
Ban đêm thức canh mực nước.
Có hôm ngủ gục ngay bên bờ mương.
Khi dòng nước đầu tiên chảy vào ruộng, người dân vui như được mùa.
Những cây lúa đang héo dần xanh trở lại.
Ông Hòa nhìn dòng nước lặng lẽ chảy qua cánh đồng rồi mỉm cười.
Ông biết công sức của mình không vô ích.
Bởi nước đến được ruộng nghĩa là hy vọng vẫn còn.
Và ở những vùng quê từng đi qua chiến tranh, người ta luôn biết quý trọng những điều giản dị như thế.



